Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

BỎ RƠI CON!

Tôi đã có một đêm khó ngủ, tôi nghĩ về mình về những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.
         Chuyện vợ chồng của cậu em trai (em chồng) tan rã, ai cũng biết, ai cũng có phần nào cảm thông, nhưng chuyện vợ chú ấy đem con giao ông bà nội nuôi rồi bỏ đi là chuyện mà không ai thông cảm nổi. Hôm qua, tôi cùng chồng và con về thăm ông bà nội, lần đầu tiên tôi gặp đứa cháu tội nghiệp đó. Nó đã 26 tháng, nhưng chỉ nặng có 11kg, ốm nhom và đôi mắt luôn ánh lên nét khắc khoải. Không hiểu sao, vừa nhìn thấy tôi, nó lập tức bám riết, luôn miệng gọi má. Trong một thoáng, tôi tưởng mình khóc được, đáng thương quá. Nhưng cảm giác đó nhanh chóng qua đi, nhường chỗ cho sự bực bội bởi nó cứ đeo tôi mãi, bắt tôi phải ẵm nó trên tay. Chỉ cần tôi đặt nó xuống là nó khóc ré lên, la hét ỏm tỏi. Má chồng tôi còn phát bực, má nói: “không biết con vợ thằng minh nó nuôi con kiểu gì, mà con nhỏ như sam, từng này tuổi mà toàn phải ẵm, cưng chiều cái giống gì quá đáng. Con bỏ nó xuống đại đi, khóc đã rồi thôi. Ai đời đeo dính cả ngày sao mà chịu nổi”. Tôi cười trừ, thôi kệ có 1 ngày thôi cố gắng chút. Nhưng đến chiều thì thiệt không chịu nổi, tôi không có thời gian chăm con gái, tôi bỏ cho nó chơi cùng các chị, lăn lóc bụi bậm (mà con gái tôi mới 4 tuổi hà). Thậm chí, buổi trưa, con gái ôm mẹ ngủ, con nhóc kia cũng xô ra và la hét như thể nó chiếm độc quyền tôi vậy, may mà con gái tôi lành tính, nó không ganh tỵ. Bao nhiêu đó cũng chưa làm tôi phát điên bằng việc đi vệ sinh, tôi đặt nó xuống và nhờ bà nội trông, tôi đi tolet. Trời ơi, nó chạy theo nhất định không cho tôi đi, thậm chí đập tolet rầm rầm. Lần này thì tôi nổi nóng thật sự, tôi mặt kệ nó la hét, tôi bỏ đi luôn. Ba chồng tôi đến ẵm nó lên và mang vô phòng, vừa đi ba vừa lẩm bẩm: “cái thứ con như vầy, bỏ 1 chục đứa tao không tiếc” – tôi quên nói, nó không được cả nhà chồng chào đón lắm, vì nó không giống ai trong nhà hết. Từ khi sinh nó ra, ba chồng tôi đã không thương nó nhiều như những đứa cháu khác, bởi nó xấu xí và hoàn toàn không giống ai kể cả ba nó. Thêm nữa, một lần ba mẹ nó cãi lộn, vô tình ông nội nghe được từ miệng mẹ nó “anh tưởng anh quý lắm hả, không có anh tui cũng có người nuôi, con anh không nuôi thì để bồ tui từ Úc về nuôi, trước khi đến với anh tui cũng có cả đống việt kiều theo”. Vì lời nói đó, mà ba chồng tôi sinh nghi không biết con nhóc này phải cháu mình không. Vì lời nói đó mà tình cảm ông cháu ít nhiều lợt lạt. Dẫu biết lỗi lầm là của người lớn, trẻ con là vô tội, nhưng sao bản thân ta không vượt qua được cái định kiến ghiệt ngã đó “cha mẹ ăn mặn đời con khát nước”.
           Nó còn bám tôi mãi, dẫu tôi cố tình làm lơ, dẫu tôi cố tình tránh né. Một đứa trẻ mất mẹ thật đáng thương làm sao. Tôi lại chạnh lòng. Chiều muộn, chúng tôi phải trở về Saigon. Tôi ẵm nó đến gần xe rồi mới trao cho bà nội, dường như nó cảm thấy lại sắp xa mẹ nữa hay sao mà nó ôm tay tôi chặt cứng, gỡ cũng không ra. Ông nội phải giúp một tay, ôm nó lại rồi, nó la hét, khóc lóc. Tôi nghe xót xa vô cùng. Không hiểu lúc mẹ nó bỏ đi, có nghe tiếng khóc xé lòng đó không.
 - Mẹ ơi, em nhỏ xíu khóc quá trời, mẹ bỏ nó đi, đừng mang nó theo, nó giành mất mẹ của con.
        Tiếng con gái kéo tôi ra khỏi cảm giác chìm ngập đó. Tôi ôm nó thật chặt, như thể nó cũng sẽ tan biến vào hư vô. Tôi không tưởng tượng ra được tôi sẽ ra sao nếu một ngày tôi không có nó. Con cái là tất cả đối với một người mẹ, thế mà …
        Đột nhiên, tôi lại nghĩ đến một khía cạnh khác, chỉ chăm con người ta một chút mà tôi đã cảm được cái sự khó chịu, bực bội vậy thì làm mẹ ghẻ tránh sao khỏi việc so bì giữa con anh con tôi, giữa đứa thương đứa ghét. Ban sáng, tôi cũng có ý đem con bé đó về nuôi, nhưng chỉ sau 1 giờ, tôi đã hoàn toàn thay đổi ý định. Tôi bàn cùng ông xã sẽ chu cấp cho nó hàng tháng, nhưng đem về nuôi thì dứt khoát không. Tôi sợ một lúc nào đó, bản tính ích kỷ của tôi sẽ làm tổn thương một trái tim bé nhỏ, làm móp méo một tâm hồn thơ ngây. Khi tình yêu không xuất phát từ con tim thì đừng biến nó thành bi kịch. Tôi có sai không nhỉ?!

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2011

MÁU ĐIÊN!

Nhất định phải đi thi Giọt Nắng Phù Sa thôi, mình ca hay không chịu nổi. Hà hà
Có ai quởn nhớ đi ủng hộ mình nhe, mình ca bài này này.

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

AI NÓI GÌ NÀO?!

Quốc ca Việt Nam hào hùng nhất thế giới


Website cracked.com đưa tin Quốc ca Việt Nam - bài Tiến quân ca của nhạc sĩ Văn Cao được xếp thứ nhất trong số các bài quốc ca hào hùng nhất thế giới sau khi lấy ý kiến của người đọc.

Tiến quân ca của Việt Nam giữ vị trí quán quân

Đây là trang tin của Mỹ chuyên thực hiện những thống kê thú vị về lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật, khoa học kỹ thuật, xã hội,... trên thế giới với hàng triệu lượt độc giả mỗi ngày.

Theo cracked.com, độc giả đã bình chọn 6 quốc ca hào hùng, xếp lần lượt từ thấp đến cao. Tiến quân ca của Việt Nam giữ vị trí quán quân, hạng nhì là bài La Marseillaire (Pháp), xếp thứ 3 là Independence march (Thổ Nhĩ Kỳ), thứ 4 thuộc về HimThanh nusz (Hungary), thứ 5 là quốc ca Ý: Il canto degli Italiani và thứ 6 thuộc về quốc ca Algeria - Qassaman.

BA XẤU TÍNH!

Sau khi đọc vài bài báo về các vụ ngoại tình, tối qua mình bắt gặp lão chồng ngồi lẩm bẩm “chà, phải kiểm tra coi con gái phải con tui hông?. Mắt to nà, giống mình, màu nâu nữa, đích thị là mắt mình rồi. Rồi chân mày nữa, ngang ngang, đen, dày, cái này mà tỉa tót lại là có khối thằng nó bám theo, công nhận con gái biết chọn gen, giống ba cái chân mày là trên cả tuyệt vời. Da đen nữa, mình cũng đâu có trắng, vậy cũng ổn. Tóc đen mun, còn hơi quăn quăn, má nói hồi nhỏ tóc mình cũng đen và quăn. Móng tay, móng chân mài ốc, cái này giống bà nội, chứ tay mẹ nó đẹp hơn nhiều, phải chi giống mẹ nó bàn tay thì đẹp ác. Để coi.. à, cái chân, bàn chân có 1 cái nốt ruồi ngay giữ lòng bàn chân, cũng giống mình luôn. Ngoại hình là quá ổn, còn tính tình sao ta?! À, nó cũng nóng tính lắm, hôm bữa nó mở cái nắp hộp hoài không ra, nó nổi sùng quăng nguyên cái hộp, giống mình à, mình cũng nóng tính lắm, không vừa ý là quăng đồ (ý là hồi bé thôi, lớn hết rồi). Còn gì nữa?! nó cũng tình cảm lắm, hôm kia mình đứt tay, nó liền lấy bông băng, thuốc đỏ, rồi cầm tay mình an ủi, không sao đâu ba, mẹ xức thuốc là hết, đừng có khóc, ôm con nè hết đau liền (nghe mà thương quá trời) . . . còn nhiều cái giống nữa. Vậy đích thị là con tui rồi, không thể sai được, mà con gái đáng yêu vầy, thằng nào nói không phải con tui, tui đánh chết liền”.

Thật tình có giận chút chút, nhưng mình biết lão chỉ muốn thể hiện tình yêu con thôi, và hết hồn khi nghe lão kết luận: “sang năm kiếm thêm 1 con gái nữa, con gái tình cảm vầy, có thêm đứa nữa cho sướng”.

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011

SINH NHẬT HÓT BOY!

Anh yêu! (gọi vậy cho có tình củm, chứ gượng muốn chết). Chúng ta đã có 5 năm gọi là “chồng vợ” và cái danh xưng đó có lẽ sẽ kéo dài đến hết cuộc đời còn lại (có nghĩa là nó bi kịch quá) he he!! Hy vọng 1 trong 2 ta không có ai “bỏ của chạy lấy người trước thời hạn diêm vương gọi hồn”. Thêm một cái sinh nhật, thêm 1 tuổi, cũng như bao bà vợ khác, em chúc anh luôn khỏe, yêu con và yêu em thật nhiều. Cũng như bao người bạn khác, em chúc anh luôn thành công trong sự nghiệp và cũng như bao người yêu khác, em chúc anh luôn viên mãn với hạnh phúc hiện tại.
                              15/04/2011
                                                                                                                                                   Em yêu

(chữ xấu quá, gõ cho đẹp, nhưng lòng vẫn đầy thành ý. He he)

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011

ĐÀN BÀ CON GÁI ...

Đó là lời thường xuyên của ông chồng mình:
- Đàn bà con gái gì mà ngủ như chết, người ta hun tá lả mà không hay biết.
- Đàn bà con gái gì mà đi xe thấy ghê, toàn đợi chồng rửa
- Đàn bà con gái gì mà không biết nấu ăn, được có nồi cơm, còn phải để tui nấu không hà
- Đàn bà con gái gì mà rửa chén có mấy ngày là dị ứng, để đó tui rửa cho rồi
- Đàn bà con gái gì mà xấu xí, bận có mấy bộ đồ hoài, đợi tui dẫn đi mua cho thêm vài bộ
- Đàn bà con gái gì mà không biết đút con ăn, toàn đợi ba nó về đút là sao
- Đàn bà con gái gì mà không biết hát ru con, để ba nó hát không vậy
- Đàn bà con gái gì mà nhiều chuyện, hở chút mét má (chồng), để cho má la tui vậy đó, vừa lòng chưa.
- Đàn bà con gái gì mà không biết xấu hổ, sáng nào cũng phải đợi hun xong mới đi làm
… và còn nhiều cái “đàn bà con gái…” nữa.

=> Phiền quá nhỉ!

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

THẤT BẠI!

Tôi thấy mình thất bại!
  • Tôi không thể giải thích cho ba mẹ tôi hiểu rằng thời đại bây giờ tính bằng tiền và người ta không làm gì không công cả, nhất là trong việc xây dựng. Gã kiến trúc sư chả hiểu làm cách nào mà ba mẹ tôi luôn áy náy vì đã bắt làm quá nhiều so với số tiền mình bỏ ra (gã vẽ kiến trúc nhà cho ba mẹ tôi, chỉ là vẽ kiến trúc căn bản, không nội thất gì ráo, coi như có cái khung thôi, gã lấy 25 triệu thế mà luôn miệng bảo thế là rẻ rồi, và ba mẹ tôi đổi ý hoài làm gã rất là mất thời gian). Ba mẹ tôi thà để cho con cái buồn chứ không dám làm người dưng phật ý. Thất bại.
  • Tôi bảo con bé nhân viên hủy tour cận ngày đi và yêu cầu nó báo gấp cho tôi biết hotel có phạt tiền phòng không? tôi gọi từ 3g đến tận 5g chiều, cô nàng ta tỉnh bơ "gọi rồi mà xếp nó nghỉ nên không biết phạt hay không?", tôi muốn nổi điên, đành tự giải quyết. Sáng ra, tôi chỉ nhắc nhẹ nhàng rằng em làm như vậy là không được, nếu hotel phạt tiền em phải chịu trách nhiệm, thế là nó la toáng lên "em có hỏi, có gọi chứ bộ, tại bà không trả lời, chứ em không làm sao mà chị nói lỗi em". Trời ạ, cần biết như thế nào để giải quyết cho khách hàng mà nó nói như không phải việc của nó. Thất bại.
  • Ông xã vẫn kinh doanh lẹt đẹt, làm việc với nhà nước có khác, xong việc chi trả lề mề hơn rùa và rằng từ đầu năm đến nay nợ 8 công trình, gần 600 triệu. Tôi một mình lo cả gia đình, để ông xã yên tâm kinh doanh và đòi nợ thế nhưng vẫn không gánh nổi. Hôm qua, trình bảng thu chi cho ông xã xem, ông ấy nói, sao không nói sớm, để anh ấy lo liệu, cứ tưởng em ok hết. Lần sau trình chậm như vậy là không giải quyết đâu nhá. Định làm nàng Châu Long lo cho chồng mà không được. Thất bại.
Và còn nhiều cái thất bại nữa mà tôi không thể nhớ hết. Khi nào thì thật sự thành công?! xa vời!!!