Thứ Tư, 15 tháng 2, 2017

MỚI!!!

Một ngày, mình nhận ra rằng trên con đường sự nghiệp của mình, không có bạn đồng hành. Những ký ức rộn ràng quay về, nhắc mình nhớ những cột mốc quan trọng.
Năm 25 tuổi: vào làm lính quèn của một cty danh tiếng. Chả biết gì ngoài một mớ kiến thức hỗn độn thời sinh viên trường du lịch. Mò mẫm, lăn lộn đủ kiểu, tích cóp cho mình một bảng thành tích dày cộp. Nhưng vẫn là lính quèn vì chả dưa hơi ai để được nâng đỡ.
Năm 29 tuổi: Đu đeo theo sếp ra cty riêng. Lần đầu tiên chạm tới chức danh quản lý. Tự hào rằng đi lên bằng năng lực chứ không phải bằng đầu gối. Tất nhiên cũng vẫn "tự thân vận động".
Năm 37 tuổi: từ bỏ chức vị trợ lý tổng giám đốc để tập tành kinh doanh riêng hy vọng tích cóp 1 cái gì đó cho bản thân mình. 
Và giờ ở cái tuổi 40: lại 1 lần nữa bắt đầu sự nghiệp với con số 0 tròn trĩnh. 
Trên một quãng đường dài như vậy, mình không có bạn cùng chí hướng, không có người chia sẻ. Có chút gì đó như là sự cô độc. 
Buồn ... vu vơ ... vụn vặt!!!!

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

HẠNH PHÚC!!!

Kể từ lúc tôi biết nhận thức, hạnh phúc đối với tôi là:
Khi tôi còn bé
- Mỗi thứ bảy chờ ông nội sang đón về với mẹ
- Mỗi cuối năm chờ nhận quà từ ông nội
Khi tôi vào đại học
- Hăm hở chạy xe đạp vác đồ về ở với mẹ
- Háo hức nhận bằng tốt nghiệp loại giỏi
- Mất ngủ cả đêm vì cái bông hồng vớ vẩn của ai đó ...
Khi tôi đi làm, hạnh phúc là 
- Khi tôi mang tháng lương đầu tiên về cho mẹ
- Ngồi cười một mình khi đọc thư của người lạ
- Bán được hàng với giá cao 
- Gói món quà bé xíu cho cô nhóc hàng xóm đem tặng cô 
- Sung sướng khi tìm được việc làm thích hợp, lương tăng 3 lần 
Khi tôi lập gia đình... hạnh phúc chỉ khi có 2 đứa tôi và bây giờ hạnh phúc là con gái bé xíu. 
Hầu hết phần đời hạnh phúc của tôi không có sự hiện diện của Ba.