Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

LOVE

Trong tất cả các tấm hình, mình thích nhất tấm này!!

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2012

HẸN HÒ!

- A lô, anh đẹp trai nghe?!
- Anh đó hả? đang làm vậy?
- Trưa nay anh định hẹn vợ anh đi ăn, nhưng nếu em cần gặp riêng, anh có thể hẹn vợ anh khi khác, em luôn là ưu tiên số một!!
- Vợ anh thiệt bất hạnh, dù sao thì em cũng muốn gặp anh
- ok, hủy hẹn với vợ thôi, em nhất mà, vậy mình đi đâu?
- Em định đi ăn rồi đi xem cái kệ tủ sách, anh thấy sao?
- Em muốn sao cũng được, vậy tí anh qua đón hé, vợ để sau vậy, hôm nay sẽ dành cho người yêu. Em cũng vậy, thôi nghĩ đến chồng khi ở bên anh nhé.
- Tất nhiên rồi, chồng em chán lắm.
- ok, 15' nữa anh qua đón cưng. Bye
- Bye!!!

Tiếng nhỏ cùng phòng ỏm tỏi:
- Bà nội này nói chuyện với chồng mà làm như tình nhân ý, 2 ông bà này ớn óc quá đi trời!!!
- Nãy giờ bả nói với chồng đó hả? - con bé khác chen vô
- Vợ chồng bả toàn vậy! hazaii, không chịu nổi!!!
Chân dung chúng nó đây!!!

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012

KẾT LUẬN!!!

1. 
Mới đọc báo hôm qua, cái vụ dân cảnh báo về bờ kè kinh tàu hủ. Bờ kè làm đẹp nhưng dốc và không có dây hay hàng rào bảo vệ, nếu trượt chân xuống, rất nguy hiểm vì ngay cả người biết bơi cũng không có chỗ bám để mà leo lên. Chưa kể, bờ kè sạch đẹp giờ là nơi giải trí, vui chơi của lũ nhóc sau giờ chiều. Chuyện sẽ ra sao nếu có nhóc rơi xuống nhỉ!!
2.
Cầu Saigon bị rải đinh đã nhiều năm, nguy hiểm thế nào thì ai cũng biết, nhưng chẳng cơ quan nào quan tâm, hay nếu có chỉ là hô hào cho có lệ, và rồi có tai nạn xảy ra, có người chết. Lập tức có hẳn 1 ban phòng chống, theo dõi  và bắt quả tang. Đối tượng rải đinh bị ngồi tù, án phạt tăng lên. 
3.
Tàu Dìn ký bị chìm, không có phao cứu sinh, công tác cứu hộ quá chậm, cả chục người chết. Tháng sau đã có công văn và bộ phận giám sát hẳn hoi, theo dõi sát sao hoạt động của các tàu du lịch trên sông Sài gòn, bao gồm cả việc tập huấn nhân viên trên tàu cứu hộ.
4.
Xe chở khách bị lũ cuốn, nhiều người chết vì không thể nào thoát ra khỏi xe. Có liền 1 hội giám sát các phương tiện cứu hộ trên xe, bao gồm búa chịu lực để phá cửa cứu người (trong khi bình thường thì các xe nhập về luôn có búa cứu hộ mà không ai thèm quan tâm đến).
5.
Tàu ở Hạ Long chìm, vài người chết, người ta tăng cường phạt lẫn kiểm tra gắt gao rồi lại đâu vào đấy. 

Còn rất nhiều những vụ án thương tâm mà ai cũng nhìn thấy trước, thế mà toàn đợi xảy ra tai nạn mới bắt đầu xử lý. Từ đó, mình rút ra 1 kết luận quan trọng là bất cứ những cái gì mà thuộc về cảnh báo thì các ông nhà nước không có quan tâm. Chỉ khi có động lực cụ thể như là "chết người" thì mới có hành động. Vì vậy, sau khi đọc tất cả nhưng bài báo nào phản ánh những tai nạn được báo trước, chúng ta phải kiên nhẫn chờ có người chết mới có những biện pháp giải quyết.

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

NHỮNG TẤM ẢNH LAY ĐỘNG LÒNG NGƯỜI!

 Người lính Nhật xúc động khi tìm được bé gái 4 tuổi sống sót một cách kỳ diệu trong đống đổ nát sau bốn ngày mất tích vì sóng thần - Ảnh: Reuters
 Khó có thể cầm lòng trước tình cảm của nữ binh sĩ Terri Gurrola khi được đoàn tụ với con gái mình sau thời gian phục vụ tại Iraq - Ảnh: Polichicksonline
Không ai biết cậu bé này có thể trụ nổi bao lâu giữa cơn lũ lụt hung hãn, thế nhưng cả thế giới đều biết mạng sống của chú chó được chủ nó ưu tiên hơn. Đôi khi chúng ta cần sống cao cả hơn trong thế giới này - Ảnh: Smartearningmethods
 Cảnh chia ly nghẹn ngào của hai anh em ở Nam - Bắc Triều Tiên. Họ chỉ được đoàn viên trong 3 ngày kể từ chiến tranh giai đoạn 1950-1953 - Ảnh: Reuters
 Bức ảnh gây xúc động khi mô tả một người lính cứu hỏa dù đang chiến đấu mệt mỏi với đám cháy rừng ở bang Victoria, Australia nhưng vẫn dành thời gian đút nước cho “cư dân” koala, nạn nhân đáng thương của tai nạn do tác nhân con người - Ảnh: Reuters
Một đứa trẻ Rumani tặng bong bóng thắt hình trái tim cho một cảnh sát chống bạo động trong cuộc biểu tình chống lại các biện pháp thắt lưng buộc bụng Bucharest. Và người cảnh sát đã đón nhận nó như một sợi dây nối kết hai thế giới: bạo lực và tình yêu - Ảnh: Mediafax
Note:
Mình có 1 thú vui là sưu tầm hình ảnh, những bức hình đẹp, độc, lạ và cả ấn tượng của bất kỳ người cầm máy nào, dù chuyên hay không chuyên. Bởi tất cả những thông điệp của họ đều trên cả tuyệt vời.

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012

CHIẾN HẠM!!! BATTLE SHIP

Tối qua, căn hộ 3 người nhà ta đã thức đến 12g để xem phim này.
Nói chung đã là phim bom tấn thì không có gì để bàn cãi. Điều mình thấy thú vị là ca sỹ Rihanna vào vai 1 thủy thủ rất năng động, bản lĩnh, chân thật và đôi chút đáng yêu. Dù là ca sỹ, nhưng xem cô ấy diễn không tệ chút nào, rất có chất. Xem hết phim, nằm ngẫm nghĩ mình mới nhớ ra tên cô ấy. Tài diễn xuất làm mình liên tưởng đến Jenifer Lopez, mình xem cô ấy đóng được 2 phim, toàn phim tình cảm nhưng rất hài hước. Bao giờ nước mình mới có những ca sỹ kiêm diễn viên như vậy nhỉ.
Con gái mình cũng nhiễm sở thích xem phim hành động, tối qua, nàng cũng coi đến hết phim mới chịu ngủ. Nàng ấy mê phim hoạt hình, nhưng không thích các công chúa thùy mị, nàng thích dạng hoạt hình hành động như kiểu “Công chúa tóc xù” hay “Mèo đi hia”. Nàng cũng mê phim thần thoại, nhưng kiểu như “Truyền Thuyết Narnia, Sự Nổi Giận Của Các Vị Thần, Hay Như Cuộc Chiến Các Vị Thần, Cướp Biển Caribe…”. Nàng có thể ngồi im, há miệng hết 2g để xem phim như thế. Nếu cho nàng chọn giữa đi rạp xem phim và đi bơi, nàng chọn xem phim ngay. Nàng rất thích cậu nhóc trong phim Karate kid, và học cách đứng một chân múa võ rắn cực giống, cũng như thỉnh thoảng hay lẳm bẳm bài hát trong Rio và có kiểu chào của chiến binh sắp ra trận. Điều này thỉnh thoảng làm mình cũng lo lo, nàng có cá tính quá chăng?!. Mình cũng lại không thích dạng con gái quá hiều dịu, cá tính quá cũng không tốt. Hazzaii, thiệt là nhức đầu (nhưng có lẽ không sao, mình cũng đai đen nhị đẳng và cũng dịu dàng đấy thôi. Có lẽ không sao đâu!!! – mình lo xa quá he).

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

MY LOVE!!!

Khi nào tình yêu mới thành hiện thực nhỉ!!!

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012

GIẤT MỘNG ĐÊM HÈ!

Đây là câu chuyện có thật xảy ra vào năm 2075 (chôm chỉa đâu đó đem về post lên đây cho bà con tham luận thư giãn cuối tuần)


Giấc Mộng Đêm hè
Đêm khuya, năm chàng sinh viên nằm trên sân thuợng ký túc xá ngắm bầu trời lấp lánh đầy sao. Gió từ sông Sài Gòn dịu dàng thổi từng con. Một chàng bỗng nói:
Hôm qua ba má duới quê bán lúa gửi cho tao 1 tỷ đồng. Ba tao viết trong thư:
- Dạo này gia đình khó khăn vì phải dành dụm sắm thêm bốn chiếc xe hơi nữa vì ba bắt đầu lớn tuổi, đi cày ruộng mà không ngồi xe máy lạnh thấy bực bội lắm.
- Bữa truớc trời không chịu mưa, em gái mày phải liên hệ với nhà máy mua nuớc ngọt Coca - Cola về tuới ruộng, chưa biết lúa mọc ra sao nhung kiến làng mình uống nuớc ấy nhiều quá, chỉ cần bắt một con thả vào nồi cơm là tất cả ngọt như chè.
- Không hiểu tại sao độ rày dân thành phố đổ dồn về quê, nguời thì cắt cỏ, nguời thì chăn trâu, họ nói như vậy vẫn suớng hơn thành thị kẹt xe mà chật chội. Nhiều cô đẹp lắm, mặc váy đầm, phấn son đầy mình cứ giành cấy lúa với phun thuốc trừ sâu; nhà ta cũng có mấy hoa hậu xin đuợc nấu cám heo mà ba còn hỏi xem có trình độ Anh văn bằng C không đã.
- Tội nghiệp em trai mày khóc quá trời, nó học xong nhà trường đày sang Pháp thực tập, nó nhờ ba chạy để đuợc về làng nhung ba nghĩ ai cũng thế thì bao giờ những dân ở đấy mới có văn hóa nên lại thôi.
- Số tiền một tỷ này gửi cho mày là lấy tạm ở tiền ăn trầu của bà ngoại, ba biết như thế là ít nhưng con chịu khó, nếu thiếu muợn đỡ bạn bè, tuần sau ba gửi tiếp.
Cả bọn nghe xong,  an ủi:             
- Tội nghiệp mày ghê.
- Càng nghèo càng ráng học nghe em.
Chàng thứ hai thổ lộ:
- Chưa khổ bằng tao. Sáng nay thầy hiệu truởng gọi lên cảnh cáo vì bỏ cơm ở nhà tập thể sinh viên. Chán quá, quanh đi quẩn lại cung chỉ mấy chục món đó: heo quay, vịt bát bửu, gà nhồi hạt sen, cá lóc bỏ lò, cua rút xương, tôm càng hấp ruợu … ai mà nuốt cho đuợc. Đề nghị bao nhiêu lần là thực đơn phải có rau muống hấp cà, nhà truờng hứa sẽ giải quyết rồi đâu lại hoàn đó.
- Tuần truớc anh thằng bạn bên Mỹ gửi về một hũ mắm nêm, cả lớp thèm quá phải trùm chăn chấm với bánh mì vì sợ giáo vụ phát hiện tịch thu.
Những tiếng kêu phẫn nộ vang lên:
- Sao trắng trợn thế nhỉ?
- Đúng miếng ăn là miếng nhục rồi.
Để tao kể tiếp
- Đã thế đồ ăn họ chế biến rất bừa bãi. Vì dụ như món canh chua, rau đuợc thái nhỏ như sợi tóc, uớp với nuớc cốt me bảy ngày, rồi họ đem từng sợi nhồi vào củ nhân sâm, hấp lên. Sau đó lấy ra cho vào bụng cá, mang cá ấy thả xuống nuớc mua hứng lá sen vào những đêm trăng rằm, tiếp theo cá đuợc các thiếu nữ câu lên bằng cần câu vàng, sau đó cho vào máy vi tính xử lý nửa ngày, lôi cá ra bắt làm bảng kiểm điểm, bắt cá xem chuong trình ca nhạc thời trang. Cuối cùng cho cá vào chậu vẽ các cô mặc áo tắm rồi mới mổ bụng cá lấy rau ra. Chế biến cẩu thả như thế mà lại trách tao không chịu ăn thì có dã man không?
Cả bọn gào lên :
- Dã man quá!
Chàng thứ ba thét:
- Tớ mới thực sự bi kịch. Vừa rồi tớ lò mò xuống khu vệ sinh định tắm thì chả gặp một ai. Nuớc nóng, nuớc lạnh, xà bông thom, khăn bông, dầu gội đầu, máy sấy tóc, kem duỡng da để ngổn ngang, thứ nào cung còn nguyên trong hộp. Chua kịp làm gì đã bị những nguời phục vụ đổ xô ra hỏi có giặt đồ không, có kỳ lưng không, nếu đồng ý họ sẽ cho tớ tiền “boa”, nhung các cậu biết đấy, đời nào tớ chịu bán mình. Phòng tắm sinh viên đuợc xây rất tồi, gạch men của Ý, guong soi của Đức, còn thảm chùi chân của Aênggola, bồn rửa mặt bằng ngọc bích, còn bồn tắm bằng cẩm thạch. Tớ đòi phải có gáo dừa và xo muớp để kỳ thì tất cả đều gãi đầu gãi tai xin lỗi vì những thứ đó phải đặt riêng. Bực nhất là đang tắm họ cứ bấm chuông hỏi có dùng trà thơm không, có ăn bánh hoa cúc không, có gội đầu bằng sữa ong chúa không. Ra khỏi cửa còn bắt làm móng chân, bắt nhúng mình vào bể dầu thơm. Tàn ác đến thế là cùng.
Tất cả nghẹn ngào thông cảm. Chàng thứ tu vừa khóc vừa nói:
- Nỗi khổ của các anh suy cho cùng vẫn là cái khổ về vật chất, còn em khổ tinh thần mới bi kịch. Em mới vào năm thứ nhất mà vài chục công ty cứ kiên quyết bắt làm giám đốc, họ nói nếu chờ em ra truờng sợ các công ty khác tranh mất. Từ chối cũng mệt vì đích thân các giám đốc đang tại chức đến năng nỉ suốt ngày, họ bảo chỉ cần em ừ một cái là họ có cớ về hưu, chẳng lẽ em không biết thương nguời lớn tuổi sao. Trong khi chờ đợi, cái gì họ cũng hỏi ý kiến, thành ra vừa học vừa ký các quyết định bổ nhiệm, duyệt chi vài triệu đôla, hoặc phải nghiến răng ra nuớc ngoài ký kết các hợp đồng đến kiệt sức. Đã thế nhiều cô tài tử xinê cứ đòi yêu em. Họ đứng duới cửa số, trèo lên mái nhà hoặc đánh đu trên cành cây hy vọng em để ý, hễ gió thổi là rớt lộp bộp như mít rụng, rồi lại leo lên. Em có tấm hình trong thẻ sinh viên bị một cô trộm đuợc phóng to bằng cái nhà treo giữa ngã tư với dòng chữ: “Sinh viên, nguời mẫu gọi là yêu”.
Tất cả ứa nuớc mắt. Chàng thứ năm lấy chiếc khăn tay màu cháo lòng lau mặt cho các bạn, vắt mạnh xuống sàn gạch rồi nói:
- Kể khổ mãi rồi. Để tớ kể một cái suớng nghe.
- Kể đi!
- Sáng nay tao nằm choi trên đuờng, tự nhiên có chiếc xe tải chạy qua rồi de lại đưa tiền, vì tài xế thấy bụng tao sát vào da nên tuởng là đã cán qua, vội vã bồi thuờng. Suớng chua?

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

LẠI LÀ LÊ HOÀNG

Lê Hoàng ‘bóc mẽ’ đàn bà!!!
Tất cả những kẻ ngây thơ đều tưởng rằng phụ nữ suốt đời chỉ có một công việc là quan tâm tới đàn ông.
Chúng nhầm. Phần lớn phụ nữ dành phần lớn cuộc đời để quan tâm tới phụ nữ khác.
 Đàn bà sinh ra tự nhiên đã mặc định trong đầu mình thua kém đàn ông ở nhiều mặt. Sự mặc định đó có thể đúng, có thể sai nhưng họ sẵn sàng chấp nhận như thế và đàn ông chả dại gì sửa chữa điều này nhằm mục đích hưởng lợi. Nhưng đàn bà nọ không khi nào chịu nhường đàn bà kia, dù là từng centimet.
Không tin mời bạn cứ đến sàn diễn thời trang. Cô người mẫu nào ra trước và đi ngang hàng với cô người mẫu nào là một vấn đề sống chết. Nhiều lúc chỉ cần nhích lên nửa bước chân thì vào hậu trường đừng hy vọng còn đường lùi. Thiên hạ đồn rằng nếu sau sân khấu có để súng thì một nửa số người mẫu đã băng hà vì nội chiến.
Một phụ nữ chân chính không bao giờ sợ chồng mình nghèo hay xấu. Nhưng luôn luôn sợ chồng đứa khác đẹp hoặc giàu hơn ta. Một phụ nữ chân chính cũng không bao giờ sợ chồng ngoại tình, mà sợ chồng đứa khác không ngoại tình.
Nếu ta có dịp nhìn một đàn gà trên sân, ta sẽ thấy các con gà trống tranh cướp các con gà mái, còn gà mái tranh cướp lẫn nhau. Phụ nữ tất nhiên không phải gà, kẻ nào nghĩ như thế là hết sức bậy bạ. Phụ nữ cao quý hơn gà cả triệu lần. Nhưng sự cao quý ấy không hề ngăn cản cô bên phải rình rập cô bên trái.
Nếu có dịp tham dự một cuộc thi hoa hậu, bạn chắc chắn sẽ kinh ngạc khi nhìn xuống ghế khán giả. Lượng phụ nữ vào xem bao giờ cũng đông hơn lượng đàn ông mặc dù về nguyên tắc, các cuộc thi ấy dành cho phái mạnh. Nam giới xem, biết cô nào xinh đẹp để yêu. Còn phụ nữ xem, biết cô nào xinh đẹp để trừng trị. Một khát vọng trừng trị mạnh đến nỗi, họ sẵn sàng mua vé chợ đen.
Như vậy có nghĩa là phụ nữ nhỏ nhen ư? Kẻ hết sức tầm thường mới nghĩ thế. Phụ nữ vô cùng vĩ đại trong sự ghen ghét đồng loại. Họ không bao giờ cam chịu thất bại, không bao giờ đầu hàng, không khi nào tuyệt vọng. Trái hẳn với đàn ông, chỉ ngồi trong bàn rượu là oai hùng, chứ nhắc đến tên Ronaldo, Từ Hải hay võ sĩ Mô Ha Mét Ali là anh nào cũng khiếp vía.
Rõ ràng đàn ông sinh ra trên đời, tự mình phân chia thứ bậc, sau đó phần lớn yên tâm với hạng mục của mình, mặc dù đa số những danh phận đó nhỏ bé đến thảm thương. Đàn bà không thế. Đàn bà theo quan niệm: “Xấu không có quà, đẹp vơ lấy tất cả”.
Do đó, đàn bà suốt đời đấu tranh, suốt đời tranh đấu vì suốt đời ghen ghét, thế mới tuyệt vời! Nếu bạn đặt một gã đàn ông trên ghế, mười năm sau quay lại vẫn thấy gã ngồi. Còn nếu bạn đặt một người đàn bà, ba ngày sau quay lại đã thấy hoặc cô ta nằm trên ghế, hoặc ghế nằm trên cô ta. Còn mười ngày sau quay lại đã thấy ghế tan tành.
Lịch sử loài người đã chứng minh rằng xa xưa có các nữ chiến binh Amazon cưỡi ngựa, bắn cung và múa gươm rất phi thường, chinh phục rất nhiều lãnh thổ. Nhưng tại sao họ không ra trận nữa? Tại nếu họ còn chiến đấu, thế giới sẽ không khi nào có một ngày yên bình.
Hiểu rõ chân lý này, ta sẽ thấy bất hạnh thay cho thiếu nữ nào vào một công ty mà sếp là phụ nữ. Nếu cô ấy dại dột đẹp và trẻ thì số phận đã rõ ràng. Cô ta sẽ không khi nào ngoi lên được và cũng không khi nào ra được. Cô ta đã lãnh án chung thân.
Tại sao không có phụ nữ làm cảnh sát giao thông? Tại vì khi ấy tất cả các chị em đều phải nộp phạt. Tại sao hoa hậu không làm việc ở phòng thuế? Tại vì khi ấy tất cả các cô gái đẹp đều bị truy thu. Tại sao giám thị ở trại giam nữ phải là phụ nữ? Tại vì khi ấy đố đứa nào trốn thoát.
Cảnh sát Mỹ đã làm một cuộc thống kê, cho thấy hầu như tất cả các vụ cướp nhà băng do phụ nữ cầm đầu thì thủ phạm luôn chọn những nhà băng có nhiều nhân viên nữ mặc dù số tiền ở trong đó ít hơn. Điều ấy chứng tỏ phụ nữ không cần tiền mà cần trả thù là chính.
Mục đích của bài viết này là để giải quyết một vấn đề bao nhiêu năm nay xã hội vẫn nhầm lẫn. Đó là trong gia đình, không phải các bà vợ khổ vì ông chồng, mà khổ do có cô khác sướng hơn!
Theo Lê Thị Liên Hoan
Đẹp online