Thứ Tư, 31 tháng 3, 2010

GÓC KỶ NIỆM!

Tôi muốn hồn tôi mãi lạnh lùng,
Cuộc đời tôi đó mãi ung dung,
Đừng quen, đừng biết, đừng thương nhớ
Để cõi lòng tôi chẳng rối tung . . .
***
Chỉ nhớ hôm xưa một buổi chiều,
Cùng người trò chuyện xuốt canh thâu,
Người đi tôi thấy lòng mong nhớ,
Cảm thấy quanh mình nỗi cô liêu.
***
Tôi muốn mang theo trọn cuộc đời,
Cho dù chỉ gọi cố nhân thôi,
Tình theo ai đó vào sương khói,
Bỏ lại sau lưng một bóng hình.
***
Người gởi tặng tôi một đoá hồng,
Ngỡ ngàng chẳng biết nhận hay không?!
Nhận thì có lẽ còn quá sớm,
Trả lại thì e sẽ mất lòng.
***
Tình yêu không định đề công thức,
Làm sao giải được tiếng con tim,
Tình yêu không phải là toán học,
Đâu có ẩn số để ta tìm.
***
Nhớ lắm mà tôi cứ lạnh lùng,
Như không nhung nhớ, chẳng chờ mong
Trời ơi, khi đóng vai hờ hững,
Nát cả lòng tôi, ai biết không ?!
***
Hãy nói với tôi một tiếng yêu,
Dù cho tiếng ấy mỉa mai nhiều,
Cho tôi đỡ thấy hồn hoang lạnh,
Buốt giá vào tim những buổi chiều.
Tối qua, dọn dẹp mớ hỗn độn trong tủ, tình cờ thấy cuốn nhật ký, đã lâu rồi mình không viết nhật ký, lật vài trang cũ, đọc những dòng ngây ngô, bao kỷ niệm tự dưng tràn về, trọn vẹn và tinh khôi. Bỗng dưng bâng khuân lạ. Những vần thơ này có cái sưu tầm, có cái tự sáng tác, đọc lại thật thú vị. Hoá ra mình cũng "lãng mạn chủ nghĩa" quá.

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010

LÀM MỘT CÁI THỐNG KÊ NÀO!

MEO 1 THÁNG TUỔI
MEO 6 THÁNG TUỔI

MEO 12 THÁNG
MEO 14 THÁNG

MEO 16 THÁNG
VÀ MEO 2 TUỔI
KẾT LUẬN:
LỚN MAU QUÁ, VÀ NAM TÍNH QUÁ. HIC

DẠY CON

- Mẹ! cho con mượn cây roi
- Chi vậy con?
- Con đánh ba vì ba dám tắt tivi của con, con đang xem cô “tin kơ beo” mà.
Cái giọng líu lo của con Meo làm tôi bật cười. Con nít đúng là học nhanh thiệt. Mới tối qua, tôi xem tivi, nó chạy đến tắt và bị tôi phạt úp mặt vào tường vì tội mất lịch sự. Và bây giờ nó thực hiện y như vậy với ba nó, thiệt không biết xử lý thế nào luôn.
- Ok, con đi với mẹ, xem ba tại sao tắt cô tin kơ beo của con.
- Ba Lưu, sao tắt tivi của meo?
- Anh nói tối rồi, tới giờ đi ngủ, đúng luật là tắt thôi?! (lão chồng nhướng mắt nhìn đầy thách thức). Cái này thì lão nói đúng, có quy định về giờ giất mà.
- Meo, tới giờ con đi ngủ mà, ba tắt là phải rồi, mẹ không binh đâu nhe.
(vẫn khóc lóc bi thảm)
- Nhưng con đang coi sao ba tắt, mẹ nói vậy là hư mà?
(chà trả treo gớm)
- À, nhưng tới giờ đi ngủ, phải tắt, đó là luật mà, con quên hả? Bây giờ đi ngủ, không nhưng nhị gì cả (hăm dọa), con lì ba đánh mẹ không can đâu à.
ấm ức đi ngủ, cô nàng rưng rức mãi.
Làm ba mẹ khổ thiệt, phải đầu tư chất xám dữ quá.
Mà con nít bây giờ cũng khôn thiệt, đầu đuôi bất nhất là mệt với nó.

Đây, hình của Meo đây. Nói không rõ ràng là mệt với Meo nhe.