Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012

Lê Hoàng: ‘Lê Khanh đi guốc trong bụng tôi’

Mình luôn thích văn phong của Lê Hoàng và không thể không lưu bài viết của ông về bất kỳ 1 ai đó. Điển hình là bài này:
Tôi biết nàng đã lâu, và nàng biết tôi cũng đã đủ chán. Nếu tôi đi guốc vào bụng Lê Khanh thì nàng đi giầy cao gót trong ruột tôi.
Ví dụ như tôi hay gào thét mỗi lần gặp Lê Khanh, bảo nàng hãy vào Sài Gòn mà sống. Bởi theo tôi, cá sống nhờ giun, trâu bò sống nhờ gặm cỏ thì nghệ sĩ sống phải bằng biểu diễn. Mà kịch ở Hà Nội rất ít diễn, ít nhất là trên sân khấu. Tôi đay nghiến Lê Khanh về điều đó và nàng tủm tỉm cười. Nàng cũng không viện ra những lý do cổ điển như chồng hay con. Tôi bèn bảo: “Bà hy vọng ở lại, lúc về hưu lên phó giám đốc chứ gì?”. Tôi nói thế vì biết có nhiều nghệ sĩ đã phát khóc khi không được làm phó phòng. Sau này, có người thì thầm với tôi: Lê Khanh không mơ phó giám đốc đâu. Mụ ấy mơ làm phó bộ trưởng.
Lê Khanh có chồng là Phạm Việt Thanh. Nếu bạn ở Hà Nội, bạn vào một quán bia, thấy có kẻ nào đang sắp đánh ai, đang sắp mắng ai hoặc thậm chí sắp giết ai, nhưng nói về vợ lại đầy kính cẩn “mụ nhà tôi” thì đấy chính là chồng Lê Khanh 100%. Anh vừa nhắc tên vợ, vừa lấm lét và dáo dác nhìn quanh, đầy hoảng hốt. Chả ai dám cười chồng Lê Khanh, vì ai cũng hiểu nàng rất đáng sợ.
Đầu tiên là sợ trên sân khấu, Lê Khanh cực siêu trong những vai đàn bà uy quyền, có nhiều giằng xé và giải quyết bằng cách chém đầu đứa khác. Lúc ấy dáng nàng cao lớn, giọng nàng sang sảng, cánh tay nàng vung ra như thanh gươm và một cái hất đầu cũng khiến cả triều đinh cũng như cả rạp (nếu như còn rạp) rúm người lại vì khiếp đảm. Nhiều lúc tôi nghĩ, nếu như Lê Khanh làm cảnh sát giao thông, thì chỉ cần thổi còi là tài xế xuống xe, quỳ xuống dâng cả tiền lẫn giấy tờ, thậm chí dâng cả thân thể.
Điều đáng sợ thứ hai của Lê Khanh là khả năng đọc tâm địa (chứ không phải tâm trạng) đàn ông. Chỉ liếc mắt một cái, nàng biết ngay chúng muốn gì trong trái tim đen (nàng có vẻ không quan tâm tới tim đỏ). Lê Khanh không bị quần áo, đầu tóc hoặc lời nói của đàn ông đánh lừa. Nàng biết hết sự xấu xa của bọn chúng nói chung và bạn bè nói riêng. Những câu như “đến trọn đời” hoặc “không sao quên được…” chỉ khiến Lê Khanh phá ra cười hoặc hắt xì hơi.
Nhưng nàng tuyệt ở chỗ lúc cần cũng có khả năng vờ tin hoặc vờ cảm động. Nếu bạn nói câu gì thấy Lê Khanh lau nước mắt, bạn chớ vội mừng. Nàng không xúc động, nàng chỉ làm giống hệt như thế.
Điều đáng sợ thứ ba là Lê Khanh lao đầu vào con cái, nhà cửa. Nàng yêu trẻ con điên cuồng và thường xuyên dọa chồng một cách nghiêm túc “không ngoan là ta đẻ nữa” khiến chồng nàng sống trong sợ hãi cho tới lúc già. Lê Khanh không phải loại phụ nữ quăng gia đình cho ôsin, chạy theo những hội thảo, những cuộc ra mắt lòe loẹt hay sáo rỗng có đầy trên đất thủ đô. Nàng làm gì cũng phải có lợi cho con cái và gia đình.
Điều đáng sợ cuối cùng ở Lê Khanh ở chỗ nàng chính là Lê Khanh. Chả thể nhầm với bất cứ Lê nào. Chỉ cần nói ra tên nàng là trẻ con nín khóc, người già thở dốc,người trẻ lau mồ hôi và xem xét lại bản thân mình.
Theo Lê Hoàng

1 nhận xét:

  1. anh Lê Hoàng cũng là thần tượng của X đó Rita :)

    Trả lờiXóa