Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

THƯ MẸ VIẾT CHO CON GÁI!

Bức thư mẹ viết cho con gái
Sẽ không bao giờ là sớm để viết ra những bài học mà mẹ đã được trải nghiệm. Chỉ vài năm nữa thôi là con đã bắt đầu học hỏi những chuyện tình yêu, cư xử... Mẹ mong muốn con trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, khôn ngoan; biết tận hưởng cuộc sống.
1) Luôn đặt câu: “Tôi làm vì tôi muốn thế!” Mẹ ghét cay đắng những câu từ kiểu “hy sinh” “dâng hiến”.. vốn được tô vẽ bằng những mỹ từ, phẩm chất... này nọ; nhưng với mẹ thì nó đáng quẳng vào sọt rác. Nó làm người phụ nữ ở thế bị động, dễ tổn thương và trở nên ngớ ngẩn. Con yêu ai đó, hôn ai đó.. vì con muốn thế; vì làm thế cả hai cùng hạnh phúc; chứ không phải con hôn ai đó chỉ vì anh ta muốn thế. Mẹ chẳng thấy thương những người lảm nhảm: “Tôi đã dâng hiến cho anh ta, giờ anh ta bỏ tôi, tôi chỉ muốn chết”.
Mẫu người đó đáng trách trước khi đáng thương. Hãy tận hưởng hạnh phúc bằng bằng sự chủ động, khôn ngoan, hiểu biết; và mạnh mẽ cắt đứt khi mình không muốn tiếp tục, đừng ép mình điều gì. Đã có nhiều cô gái phải trả giá bằng cả cuộc sống, thậm chí mạng sống của mình vì những kiểu “hy sinh” “dâng hiến”... mù quáng rồi. Quẳng nó đi!
2) Quan hệ yêu đương, vợ chồng là đối tác; không phải chủ nợ - con nợ. Đừng đòi hỏi vô lối, cũng đừng thoả mãn đòi hỏi vô lối. Với mẹ thì việc thô bạo, đánh đập rất tệ; nhưng việc kiểm soát, ăn vạ, ép người khác cũng tệ chẳng kém. Với mẹ thì hình ảnh người vợ kiên quyết nhịn ăn bên mâm cơm chờ chồng cũng dở chả kém cảnh gã đàn ông hung hăng gào thét vào mặt bạn gái. Anh ta có bạn bè, con có bạn bè; anh ta mê bóng đá; con thích nghe nhạc, đọc sách…
Thay vì nhịn đói, tụt huyết áp để ép anh ta phải bỏ đám bạn về, rồi cả hai lao vào cãi nhau như hai con gà chọi; sao con không ăn no nê, đọc nốt quyển sách; hay lên mạng tán gẫu với những người bạn; rồi nở nụ cười vui vẻ mở cửa cho anh ấy? Luôn có khoảng trống cho mình; và để anh ta cũng thế, kể cả các lựa chọn khác. Không ai là chủ nợ, cũng không ai là con nợ trong tình yêu, con nhé!
3) Bản thân con và giá trị của con là quan trọng nhất, cao nhất, đáng giữ gìn nhất: trước khi làm gì hãy suy nghĩ 3 điều: > Điều này mang lại cho tôi những hay/dở thế nào? > Điều này ảnh hưởng đến người xung quanh tôi thế nào? > Tôi có chắc chắn muốn làm việc đó không? Điều 1 con chấp nhận được, Điều 2 giải quyết được, thì chỉ còn điều 3 là chính con. Khi đó mọi lời khen/chê đều chỉ có giá trị tham khảo.
Hãy vứt những khuôn mẫu, hình tượng, tấm gương, phẩm chất truyền thống… vào một ngăn tủ, thi thoảng bỏ ra tham khảo để tự điều chỉnh mình không làm tổn thương những giá trị xung quanh; nhưng không đấy làm kim chỉ nam; đường con con đi. Người ta đều thích màu hồng, con mặc màu xanh, chẳng sao! Chỉ cần biết chắc mình không vi phạm pháp luật và những nguyên tắc cộng đồng cơ bản, là được!
4) Luôn nhớ con có đủ chân tay đầu óc. Bạn trai con có gì con có thứ đó: được học hành, có sức khoẻ, ai cũng có hai chân hai tay… Hãy làm công việc của mình, đừng trông chờ “bờ vai”. Như thế bất công với người ta, và với chính mình; Học hành bao năm để làm gì mà phải chờ nghĩ bằng đầu người khác. Có chân tay để làm gì mà việc nhỏ cũng ngồi đợi. Không có người yêu đón thì có xe buýt, đi bộ… đừng ngồi đợi quá 15 phút, lãng phí cuộc đời. Một người đàn ông yêu thực sự không bao giờ để con ngồi chăm chăm nhìn cái điện thoại tối thứ Bảy chờ đợi; anh ta sẽ bằng mọi cách đến hoặc giải thích.
Nhỡ hẹn một lần, hãy tin tưởng, cuộc sống luôn có tình huống bất ngờ; nhỡ hẹn lần 2 hãy nghi ngờ; xâu chuỗi lại mọi việc tìm câu trả lời; nhỡ hẹn lần 3. Giải tán! Con chỉ có một trái tim và một thời tuổi trẻ, đừng lãng phí!
....
Còn nhiều điều lắm, mẹ sẽ viết dần dần. Mỗi ngày một ít, con nhé. Hãy cộng vào, theo phép tính: mạnh mẽ + độc lập + khôn ngoan = Hạnh phúc. Con yêu nhé!
[SƯU TẦM]
Mong tất cả phụ nữ trên thế giới này đều hạnh phúc 

Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

NGƯỜI HÒA GIẢI!

Hai vợ chồng cãi nhau, cố tình đuổi con gái ra ngoài. Nhưng quên rằng phòng nó ở sát phòng mình, thế là sau trận chiến, xảy ra việc như sau:
Mẹ ngồi khóc hu hu vì tức, bỗng có 1 bàn tay nhỏ xíu xoa xoa lên lưng và 1 cái khăn giấy:
- Ba làm mẹ buồn hả, thôi đừng khóc.
- Ừa, ba ăn hiếp mẹ
- Thôi mẹ nín đi, khóc xấu lắm. Con nói ba rồi, ba mẹ phải yêu nhau như hồi đám cưới đó. Ba mẹ yêu nhau thì mới vui chứ. Con tặng mẹ hình trái tim nè, có tên ba mẹ trong đó đó.
- Ừa, cám ơn con
- Mẹ nhớ nha, đừng có khóc, phải yêu ba chứ...Để con nói ba không được ăn hiếp mẹ
***
Lát sau nghe tiếng nó oang oang:
- Ba à, sao ăn hiếp mẹ, để mẹ khóc rồi
- Ba đâu có ăn hiếp
- Ba la mẹ làm mẹ khóc kìa. Ba phải yêu mẹ chứ. Ba mẹ phải yêu nhau thì mới yêu con được. Ba biết chưa? Tặng ba trái tim nè, có mẹ trong đó đó. Nhớ chưa...

Vậy là hết chiến tranh, không cần phân tích thiệt hơn, không cần hoa mỹ. Con gái là người hòa giải như vậy đó. 

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

CÂU CHUYỆN CUỘC SỐNG!!!

Người lính trở về từ cõi chết

Một người lính Mỹ trở về từ chiến trường Việt Nam, vừa xuống sân bay, anh gọi điện về cho ba mẹ
- “Thưa ba mẹ con đã trở về”
- “Ơn Chúa,con vô cùng yêu quí, hãy về nhà mình ngay lập tức,ba mẹ muốn
nhìn thấy con”
- “Con còn có một người bạn đi cùng nữa, và con muốn ba mẹ đón nhận bạn ấy như người trong nhà”
- “Một người bạn ư? Thật là tuyệt vời!”
- “Nhưng bạn ấy không phải là một người bình thường, bạn ấy bị cụt một tay và một chân”
- “Ồ,con yên quí, có lẽ con nên gửi bạn vào một trại thương binh nào đó, và bạn con có thể tự tìm được cách sống chăng?”
Người lính im lặng và cúp máy…
Bốn ngày sau, ba mẹ anh nhận được giấy báo của cảnh sát, con trai của ông bà đã nhảy lầu tự tử.
“Tại sao lại vô lí như vậy? Nó có gia đình, nó lại vừa được trở về từ cõi chết..”
Hai ông bà vội vàng lái xe đến đồn cảnh sát, vừa bước chân vào chỗ để xác, hai người kinh ngạc dừng bước…
Con trai của họ, bị cụt một chân và một tay……

 

-------
Nhiều lúc những gì chúng ta làm là muốn tốt cho người thân yêu của chúng ta nhưng đôi khi chính những việc làm đó có thể phản tác dụng, có thể làm tổn hại đến họ và cũng có thể chúng ta sẽ mất họ vĩnh viễn. Hãy suy nghĩ thật kỹ, hãy làm những gì thật cần thiết, những gì mà họ cần, hãy đứng trên suy nghĩ của họ, hãy quan tâm đến cảm nhận của họ, đừng để phải ân hận. Những người tật nguyền, họ đã đâu hơn ai hết, mất mát ơn ai hết,hãy cho họ thêm niềm tn và nghị lực để vượt qua.