Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

CHUYỆN NHỎ BÊN ĐƯỜNG!


1. Sáng, đứng chờ chị bán cafe làm cho 1 ly, chợt giật mình:
- Tui nói rồi nhe, bà về nói với con bà, trắng đen phải rõ ràng, thiệt là thiệt và gian là gian, đừng có nửa nạc nửa mỡ tui không có ưa. Tính tui vậy đó - tiếng ông già bàn bên cạnh rổn rảng.
- Ông nói hay quá, chuyện tụi nó, sao tui biết. Mà ông nói nửa nạc nửa mỡ, ông không ưa, vậy sao ông khoái ăn ba rọi - bà thím ngồi kế đáp trả.
Ông giá ngắc ngứ vài giây:
- Kệ tui, tui vậy đó....

2. Lần nào tui mua đồ ở cửa hàng cũng là mẹ nó bán, lần này, mẹ nó bận việc, nó bán dùm. Nó mới 6 tuổi thôi:
- Con lấy cho cô cục xà bông
- Dạ, cô lấy loại nào? 6.000 hay 10.000
- Lấy 10.000 đó con
- Dạ, cô chờ chút con thối tiền
- Ừa
- Dạ, tiền của cô, con cám ơn cô...
Nhà mẹ con nó nghèo và thằng bé đang học lớp tình thương của phường.

3. Chợ sáng rất đông người, chợt có tiếng la:
- Móc túi ...
Một bà to béo, chột tay thằng nhóc đen thui ốm nhách
- Mới bi lớn móc túi hả mậy, tao quánh mày chết, nộp cho công an, cho mày đi tù rục xương.
Tiếng mọi người lao xao, đồ mất dạy, đánh chết mẹ nó đi. Thằng bé giương đôi mắt tèm lem, nó híc híc từng tiếng:
- Dạ, con đâu có móc túi, con thấy bà làm rớt tiền, con lụm cho bà. Mà con kêu hoài bà không có nghe, nên con nắm áo bà lại thôi hà. Tiền của bà nè.
Từ tay thằng bé, một nắm tiền chắc cũng khoảng vài trăm. Bà béo vội cho tay vào túi, lục lạo rồi chộp ngay nắm tiền. Tay buông thằng bé, bà béo không nói một tiếng, quày quả bỏ đi...

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

CON GÁI !!!

1. Mẹ đang chải đầu, cột tóc cho con gái:
- Mun ơi, con uống sữa hông, bỏ uổng quá
- Sữa mẹ để tối qua, giờ uống cho đau bụng à
- Ừa, mẹ quên há. Mà sao con biết sữa qua đêm bị hư?
- Thì mẹ dạy chớ ai. Mẹ làm mẹ cái kiểu gì mà dạy con rồi không nhớ. Thiệt hết nói
Mẹ ....

2. Mẹ nghe con gái la om sòm:
- Ba thôi nghe, chọc con hoài, con mét mẹ
- Thì mét đi, coi mẹ làm gì ba?
- Mẹ, ba chọc con nữa kìa
- Ba chọc cho vui thôi mà, có làm gì đâu con
- Con không thích, ba cắn tay con nữa nè
- Vậy để mẹ nói ba hé
- Mẹ nói sao thì nói cho ba rút kinh nghiệm đi, nói hoài mà đâu có chịu sửa. Con bực lắm rồi nhen.
Ba ... hết ý kiến.
(Con gái mới 6 tuổi mà thế rồi...)

20/11 ...


20/11 ... năm xưa
Tôi nhớ hồi tôi còn bé, đại khái là lớp 6-7 gì đó, 20/11 luôn là một ngày đặc biệt đối với chúng tôi. Nói chúng tôi, vì lúc đó chúng tôi có 5 đứa, cùng sống chung một nhà. Tôi nhớ rất rõ, thường đêm 19/11, cô Út của tôi sẽ đi mua hoa. Cô mua 1 bó hoa cúc trắng rất to cùng dây và nơ. Cô rất khéo tay và tỉ mỉ. Sau đó, cô sẽ lấy 1 cái bàn dài và bày tất cả dụng cụ cắt tỉa lên đó, trong khi bọn lóc nhóc tụi tui ngồi chung quanh, háo hức nhìn cô bó hoa. Ngày xưa, làm gì có nhiều giấy gói bóng đẹp như bây giờ, nên cô tôi gói hoa bằng báo cũ. Những tờ báo được cô xếp ngay ngắn, cắt khéo léo những hoa văn quanh rìa (như người ta cắt giấy nghệ thuật ogami ấy). Rồi cô cột hoa cúc thành từng bó vừa tay, lấy giấy bao lại, thắt một cái nơ bằng vải màu đỏ. Đơn giản, nhưng rất thẩm mỹ. Mỗi đứa chỉ được 1 bó vì làm gì có nhiều tiền để mua nhiều hơn. Vậy mà bọn tôi, đứa nào cũng thích, cứ ngồi nhìn cô bó hoa mà xuýt xoa "đẹp quá, đẹp quá". Riêng tôi, tôi thích nhìn cái cách cô tôi bó hoa, đầy tâm huyết. Cô tập trung thật cao, sao cho bó nào cũng đều và đẹp như nhau để bọn tôi khỏi ganh tỵ - đó là theo cách giải thích đơn giản của cô với bọn con nít tụi tui. Chứ thật lòng, tôi biết, của cho không bằng cách cho. Tôi đã học được từ cô đức tính đó, đã không tặng gì thì thôi, một khi đã làm thì phải "coi cho được", phải xuất phát từ cái tâm. Và điều tôi thấy cô tôi vui nhất là khi bọn tôi về nhà, khoe rần trời là bó hoa của cô Út đẹp nhất, cô con thích nhất. Lúc ấy, cô Út sẽ cười thật tươi và lại suy nghĩ ... năm sau phải làm sao cho đẹp hơn để tụi nó tự hào. 
20/11... năm nay
Con tôi đã 6 tuổi, tôi cũng quen dần với việc quà cáp cho thầy cô của con gái, nhưng thay vào đó là "bao lì xì" chứ không phải những món quà đơn sơ như ngày xưa nữa. Tôi cũng không bắt gặp ánh mắt háo hức từ con gái khi tôi gói quà cho cô giáo nó. Bởi, món quà giờ rất xa xỉ, nó không còn mang ý nghĩ cảm ơn nữa, mà như một sự trả lễ. Buồn!