Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

BIỂN XƯA


Tôi nhớ lần đầu tiên được cô Tư thông báo "mai cả nhà mình đi Vũng Tàu", đám trẻ 5 đứa bọn tôi đã nhảy tưng tưng như điên vì vui. 
Thế rồi, chiều hôm đó, trong khi mấy cô cậu nấu xôi, hấp gà, cắt chả chuẩn bị cho chuyến đi biển ngày mai, thì lũ nhóc 5 đứa hăm hở soạn quần áo, khăn... sao cho bảnh nhất, đẹp nhất. Rồi tưởng tượng ra đủ trò với vẻ mặt đầy háo hức. 
Thế rồi, đêm đó, cả bọn thao thức, mong trời mau sáng để lên đường. Mới 5g sáng, đã lồm cồm bò dậy, gọi nhau ý ới sợ mấy cô ngủ quên. Để rồi sau khi xe lăn bánh, cả lũ nằm ngủ quay đơ cán cuốc vì mệt. 
Ngày đó, biển Vũng Tàu vẫn còn vắng lắm, không nhiều bãi tắm, không chen lấn đông người. Cũng không có nhiều nhà hàng quán ăn, thế nên đi biển là phải mang theo lỉnh kỉnh, nào xôi, bánh, nước ...Cả nhà toàn những người trẻ tuổi. Người lớn nhất mới khoảng 30, đứa bé nhất mới vừa lên 5. Cái xe có 16 chỗ mà chứa gần chục mạng, chưa kể đồ đạc mang theo. Vậy mà vui ơi là vui. Cứ tắm biển xong chạy vù lên ăn, ăn xong rồi lại tắm, rồi chọc ghẹo nhau cười nắc nẻ. Cứ lê la tới 3g chiều, rồi lại lục tục kéo nhau về. 
Bây giờ mọi cái đều tiện nghi hơn, chuyện đi biển không còn là niềm mơ ước vỹ đại như ngày nào. Đám trẻ giờ có thể thuê xe đi riêng, có thể bỏ tiền ở những resort sang trọng. Thế nhưng cái cảm giác vui nổ trời nó đã không còn. Cô, dì, cậu đã không còn ở chung 1 nhà, đã qua cái thời tuổi trẻ rần rần. Thời gian đã làm họ điềm đạm và chính chắn hơn. 
Ước gì thời gian có thể quay lại, cho tôi được 1 ngày tung tăng cùng họ.
(gởi những thành viên của căn hộ 696B - Hàm Tử)

CHỢ SÁNG


Nhà gần chợ, thiệt nhiều thú vị:
1. Sáng, 2 vợ chồng đẩy xe ra khỏi cửa, đã có người :"anh chị hai đi làm đi, em đóng cửa cho". Mấy em bán chuối trước cửa nhà đã lên tiếng.
2. Nhà ở sài gòn, chớ luôn được ăn cá đồng, lươn đồng, ếch đồng chính hiệu, bởi mẹ đi chợ toàn được mấy cô dì chừa món đồng ngon nhất. Lý do "bà hai bả biết ăn, mua không có trả giá, mở hàng mau lẹ".
3. Nhân nói vụ mở hàng, hôm bữa hai vợ chồng em bán trái cây trước cửa (đi ghe từ tuốt đâu cao lãnh lên bán). gặp mình than "chị hai mua dùm em xoài thái đi hai, em bán sáng giờ không ai mua hết, còn quá trời luôn hai". Mời vậy thấy thương hôn. Thế là nói em cân cho vài trái. Sáng hôm sau, gặp em trước cửa, em cười toe "bữa giờ mới biết, chị hai có giang mở hàng quá, đống xoài thù lù hôm qua, em bán hết ráo, không còn trái nào, cảm ơn hai nhe". (mình chả bà con chú bác gì, mà kết cái câu "chị hai" nghe ngọt quá trời). Nói vậy ai mà không mua.
4. Chợ chỉ họp buổi sáng, người cũ có, mới có, nhưng chưa bao giờ có tình trạng cân thiếu. Có lần, mẹ kể "tao đi chợ mua 1kg đậu, của con nhỏ lạ hoắc, thấy nó ngồi mà không ai mua, đậu cũng tươi, nên tao ghé mua. À, con nhỏ đó người Bắc nghe tụi bây (không có ý phân biệt gì đâu nha, nói nguyên văn thôi). Tao cầm ký đậu, là tao biết nó cân thiếu rồi. Tao kêu nó cân lại cho đủ nhe con, dì 2 thấy coi bộ thiếu à. Nó gân cổ cãi tao, con cân không thiếu đâu à. Tao chưa kịp nói gì cái chị Phượng bây bán thịt gần đó lên tiếng, dì hai mang qua con cân lại cho. Thiệt tình là nó cân thiếu gần 200gr. Tao mới nói, con bán ở đâu dì không biết, chớ con bán chợ này thì phải cân cho đủ, buôn bán lớn nhỏ phải có uy tín mới bền. Con nhỏ còn ráng vớt vát, chắc tại cái cân con nó bị sao, chớ con đâu có cân thiếu. Nó còn định nói nữa, thì bà Tám Hiếu đi chợ ngang góp vô: mày cân thiếu cho ai, chớ mày cân thiếu cho bà hai cán bộ là coi như mày khỏi bán chợ này nghe con. Xin lỗi bà hai đi. Rồi con nhỏ xin lỗi tao lia lịa. Mà cũng ngộ, tao có mần cán bộ gì đâu, mà đầu chợ cuối chợ, ai cũng kêu tao bà Hai cán bộ. Ờ, chắc tại có lần, thằng Phóng nó hốt chợ, hốt hết mấy cây dù của ông Ba, ổng năng nỉ quá trời, cái gặp tao, tao nói "thôi, thông cảm cho ông Ba đi mậy, ổng cho thuê dù sống qua ngày, mà người ta làm sai chớ đâu phải ổng, mày hốt mấy lần ổng cụt vốn, sống sao được". Vậy là thằng Phóng dạ dạ, rồi tha. Chắc tại vậy. Mà tụi bây nghĩ coi mẹ nói đúng hông. Nói đúng thì người ta nghe thôi hà. 
... còn nữa (rảnh viết tiếp).

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

THƯ MẸ VIẾT CHO CON GÁI!

Bức thư mẹ viết cho con gái
Sẽ không bao giờ là sớm để viết ra những bài học mà mẹ đã được trải nghiệm. Chỉ vài năm nữa thôi là con đã bắt đầu học hỏi những chuyện tình yêu, cư xử... Mẹ mong muốn con trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, khôn ngoan; biết tận hưởng cuộc sống.
1) Luôn đặt câu: “Tôi làm vì tôi muốn thế!” Mẹ ghét cay đắng những câu từ kiểu “hy sinh” “dâng hiến”.. vốn được tô vẽ bằng những mỹ từ, phẩm chất... này nọ; nhưng với mẹ thì nó đáng quẳng vào sọt rác. Nó làm người phụ nữ ở thế bị động, dễ tổn thương và trở nên ngớ ngẩn. Con yêu ai đó, hôn ai đó.. vì con muốn thế; vì làm thế cả hai cùng hạnh phúc; chứ không phải con hôn ai đó chỉ vì anh ta muốn thế. Mẹ chẳng thấy thương những người lảm nhảm: “Tôi đã dâng hiến cho anh ta, giờ anh ta bỏ tôi, tôi chỉ muốn chết”.
Mẫu người đó đáng trách trước khi đáng thương. Hãy tận hưởng hạnh phúc bằng bằng sự chủ động, khôn ngoan, hiểu biết; và mạnh mẽ cắt đứt khi mình không muốn tiếp tục, đừng ép mình điều gì. Đã có nhiều cô gái phải trả giá bằng cả cuộc sống, thậm chí mạng sống của mình vì những kiểu “hy sinh” “dâng hiến”... mù quáng rồi. Quẳng nó đi!
2) Quan hệ yêu đương, vợ chồng là đối tác; không phải chủ nợ - con nợ. Đừng đòi hỏi vô lối, cũng đừng thoả mãn đòi hỏi vô lối. Với mẹ thì việc thô bạo, đánh đập rất tệ; nhưng việc kiểm soát, ăn vạ, ép người khác cũng tệ chẳng kém. Với mẹ thì hình ảnh người vợ kiên quyết nhịn ăn bên mâm cơm chờ chồng cũng dở chả kém cảnh gã đàn ông hung hăng gào thét vào mặt bạn gái. Anh ta có bạn bè, con có bạn bè; anh ta mê bóng đá; con thích nghe nhạc, đọc sách…
Thay vì nhịn đói, tụt huyết áp để ép anh ta phải bỏ đám bạn về, rồi cả hai lao vào cãi nhau như hai con gà chọi; sao con không ăn no nê, đọc nốt quyển sách; hay lên mạng tán gẫu với những người bạn; rồi nở nụ cười vui vẻ mở cửa cho anh ấy? Luôn có khoảng trống cho mình; và để anh ta cũng thế, kể cả các lựa chọn khác. Không ai là chủ nợ, cũng không ai là con nợ trong tình yêu, con nhé!
3) Bản thân con và giá trị của con là quan trọng nhất, cao nhất, đáng giữ gìn nhất: trước khi làm gì hãy suy nghĩ 3 điều: > Điều này mang lại cho tôi những hay/dở thế nào? > Điều này ảnh hưởng đến người xung quanh tôi thế nào? > Tôi có chắc chắn muốn làm việc đó không? Điều 1 con chấp nhận được, Điều 2 giải quyết được, thì chỉ còn điều 3 là chính con. Khi đó mọi lời khen/chê đều chỉ có giá trị tham khảo.
Hãy vứt những khuôn mẫu, hình tượng, tấm gương, phẩm chất truyền thống… vào một ngăn tủ, thi thoảng bỏ ra tham khảo để tự điều chỉnh mình không làm tổn thương những giá trị xung quanh; nhưng không đấy làm kim chỉ nam; đường con con đi. Người ta đều thích màu hồng, con mặc màu xanh, chẳng sao! Chỉ cần biết chắc mình không vi phạm pháp luật và những nguyên tắc cộng đồng cơ bản, là được!
4) Luôn nhớ con có đủ chân tay đầu óc. Bạn trai con có gì con có thứ đó: được học hành, có sức khoẻ, ai cũng có hai chân hai tay… Hãy làm công việc của mình, đừng trông chờ “bờ vai”. Như thế bất công với người ta, và với chính mình; Học hành bao năm để làm gì mà phải chờ nghĩ bằng đầu người khác. Có chân tay để làm gì mà việc nhỏ cũng ngồi đợi. Không có người yêu đón thì có xe buýt, đi bộ… đừng ngồi đợi quá 15 phút, lãng phí cuộc đời. Một người đàn ông yêu thực sự không bao giờ để con ngồi chăm chăm nhìn cái điện thoại tối thứ Bảy chờ đợi; anh ta sẽ bằng mọi cách đến hoặc giải thích.
Nhỡ hẹn một lần, hãy tin tưởng, cuộc sống luôn có tình huống bất ngờ; nhỡ hẹn lần 2 hãy nghi ngờ; xâu chuỗi lại mọi việc tìm câu trả lời; nhỡ hẹn lần 3. Giải tán! Con chỉ có một trái tim và một thời tuổi trẻ, đừng lãng phí!
....
Còn nhiều điều lắm, mẹ sẽ viết dần dần. Mỗi ngày một ít, con nhé. Hãy cộng vào, theo phép tính: mạnh mẽ + độc lập + khôn ngoan = Hạnh phúc. Con yêu nhé!
[SƯU TẦM]
Mong tất cả phụ nữ trên thế giới này đều hạnh phúc