Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

CÒN ĐI MỸ LÀM GÌ NỮA !

Đọc để thất vọng về nước Mỹ

Tôi có thời gian qua Mỹ khá lâu. Và nói thật đến giờ này tôi vẫn còn thấy hối hận vì sự lựa chọn đó! Truyền thông phương Tây đã khiến chúng ta mê muội rằng Hoa Kỳ là một xứ sở hiện đại ! Tôi đã từng ôm giấc mộng được học tập ở đó, đã tìm mọi cách tới được cái xứ sở siêu cường đó.
Nhưng than ôi những gì tôi chứng kiến là rất đáng thất vọng !
1. Công nghiệp
Nước Mỹ thật ra chỉ là một làng quê khổng lồ chậm phát triển !
Hồi trung học, chúng ta đã được dạy rằng, công nghiệp càng phát triển bao nhiêu thì môi trường càng bị xâm hại bấy nhiêu.
Chúng ta biết rằng một thành phố công nghiệp tất phải có nhiều ống khói,nhiều nhà máy và khói bụi khắp nơi. Đó là biểu tượng của sự công nghiệp hóa ! Thế mà ở tại xứ Cờ Hoa này, tịnh không có một cái ống khói nào ! Họa hoằn lắm mới thấy một vài cái nhỏ tí ti để trang trí nhà cửa thôi !
Và ở Mỹ bạn cũng chỉ thấy toàn sông hồ trong sạch thôi. Chả tìm đâu ra những nhà máy giấy, nhà máy luyện thép bên bờ sông ! Không khí trong lành thanh khiết này là dấu hiệu của một xã hội sơ khai chứ gì nữa ! Chả có dấu vết gì của công nghiệp hóa cả !
2. Kinh tế
Người Mỹ hầu như không biết làm kinh tế ! Bạn biết đấy, nước họ có cơ man nào là xa lộ tỏa đi mọi hướng, vươn đến mọi làng mạc xa xôi, thế mà tịnh không thấy một trạm thu phí nào ! Thế là mất toi cả núi vàng!
Ước gì tôi có thể xây dựng vài cái trạm thu phí nhỉ ! Chắc chắn non tháng đã gom đủ tiền mua được cả tòa lâu đài trông ra Đại Tây Dương ấy chứ !
Hai bên xa lộ còn những cụm hồ hoang sơ tĩnh lặng. Thế mà chính quyền cứ để mặc cho lũ chim trời cá nước thỏa sức vẫy vùng, không nghĩ đến việc xây dựng vườn cảnh để thu lợi. Người Mỹ rõ ràng là không có đầu óc kinh tế tí tẹo nào !
3. Xây dựng
Trình độ xây dựng của người Mỹ còn sơ khai lắm.Ngoài một số ít tòa nhà chọc trời tại các thành phố lớn, tôi dám chắc bạn rất ít gặp những công trình bê tông ở nước Mỹ. Nhà của người Mỹ thường làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu khác.
Thử nghĩ mà xem, đến giờ này mà gỗ vẫn còn được dùng để xây dựng nhà cửa, thì có thể nói là trình độ kiến trúc của ngoại bang này còn thua xa trình độ của triều đại nhà Thanh xưa kia ấy chứ !
4. Văn hóa
Người Mỹ có cách suy nghĩ thật là lạc hậu và khờ khạo.
Hồi mới tới Mỹ, tôi thuê một xe chở hành lý giá 3 đô la. Nhưng tôi lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ liền trả dùm tôi 3 đô la đó, và thấy tôi lỉnh kỉnh đồ đạc nên còn giúp mang lên xe nữa ! Người Mỹ cũng luôn sẵn sàng mở cửa giúp tôi và hỏi tôi có cần giúp đỡ gì không ? Thế đấy !
Ở nước ta, mấy chuyện này chỉ có vào thời Lôi Phong tức là vào những năm 50, 60 của thế kỷ trước thôi - còn bây giờ lối cư xử đó quá ư lạc hậu. ( Lôi Phong là một thanh niên mà thời Mao thường nhắc tới như một tấm gương về đạo đức).
Hồi đó người ta chuộng lối sống “ đạo đức giả ”nhưng bây giờ chúng ta không như vậy nữa. Bây giờ chúng ta nên sống thực dụng trần trụi, đó mới là hiện đại chứ ! Tư duy của người Mỹ lạc hậu hơn chúng ta hàng mấy thập kỷ, và không có dấu hiệu nào cho thấy họ có thể bắt kịp chúng ta cả !
5. Ẩm thực
Người Mỹ làm như không biết thưởng thức thịt thú rừng.
Một đêm nọ, tôi cùng các bạn cùng lớp lái xe đi đến một thành phố khác, thình lình có mấy con nai nhảy xổ ra. Anh bạn tôi lập tức thắng lại và bẻ sang hướng khác để tránh. Ai cũng biết tai nạn loại này có thể làm hỏng cả chiếc xe. Thế mà chính quyền đành bó tay không biết phải xử lý tụi thú hoang này như thế nào cơ đấy !
Người Mỹ làm như cũng không biết ăn thịt thú rừng, thậm chí không có nhà hàng nào bán thịt thú rừng, họ chả thiết đến loại thịt thú rừng thơm ngon bổ như hươu nai, và cũng chả thiết lấy sừng bọn thú này để kiếm bộn tiền ! Người Mỹ vẫn sống cùng những con thú hoang dã đó, thậm chí còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Quả thật đó là một xã hội còn quá sơ khai !
6. Phong cách
Người Mỹ làm như không biết tự trọng !
Các giáo sư Mỹ không quan tâm nhiều đến bề ngoài , họ không hề có cái gọi là phong thái bác học. Giáo sư D chẳng hạn, là một giáo sư tâm lý học cực kỳ nổi tiếng thế mà giờ nghỉ ông ấy cũng thường ăn bánh bích quy với sinh viên trong văn phòng của mình, và bàn tán xôm tụ với họ về bộ phim 21, hay về minh tinh Trung Quốc Chương Tử Di ! Ông cũng không có phong cách uy nghi của một nhà bác học, và điều đó làm tôi thất vọng ghê gớm !
Các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ cũng không bao giờ ghi hai chữ PhD. lên danh thiếp của mình. Họ thậm chí cũng không biết cách thể hiện vị thế của mình. Thành ra những người học những ông thầy như vậy nếu trở thành những quan chức thì làm sao biết cách đi đứng nói năng cho đúng bộ lệ đây !
Còn ở Trung Quốc, giờ đây các công chức dường như rất biết cách để thu hút sự kính trọng của dân chúng, thậm chí đến cả vị giám đốc của một cơ quan tầm tầm ở Trung Quốc có khi còn uy thế hơn cả Tổng Thống Mỹ cơ đấy ! Một công dân hạng ba của Trung Quốc có khi còn xa một công dân hạng nhất của Mỹ là vậy !
7. Học đường
Học sinh tiểu học Mỹ chả có lý tưởng cao xa gì sất.
Chúng không hề có ý định đi học để trở thành ông này bà nọ trong chính quyền! Không hề có học đường nào dành cho chủ tịch, bí thư, ủy viên tương lai, như tôi đã từng thấy hồi còn nhỏ ở quê nhà. Các em không có bài tập về nhà. Bài tập về nhà kiểu như các học sinh như các học sinh Trung Quốc là khá xa lạ ở Mỹ.
Trường học ở Mỹ chú trọng đến đạo đức, trước hết để giúp cho các đứa trẻ trở nên những công dân có đủ tư cách , sau đó mới tính đến chuyện lý tưởng lâu dài. Trở thành công dân có đủ tư cách ư ? Một quan niệm nghe mới cổ hủ làm sao !
8. Y tế
Người Mỹ làm lớn chuyện một cách kỳ cục khi có bệnh.
Đầu tiên họ đi bác sĩ khám bệnh, rồi bác sĩ kê toa. Rồi cầm toa đó đi mua thuốc, mua xong còn phải nghe dược sĩ hướng dẫn sử dụng …ôi chao mọi việc chẳng thể nhanh gọn như ở Trung Quốc …Tôi chả hiểu tại sao ở Mỹ lại phân biệt việc khám bệnh với việc bán thuốc … mà lẽ ra nên tách rời lợi nhuận với trách nhiệm !
Rõ ràng là các bệnh viện ở Hoa Kỳ không biết kiếm tiền mà ! Sao lại phải nói tên thuốc cho bệnh nhân biết chứ ? … chỉ có như vậy họ mới độc quyền bán thuốc với giá cao gấp cả chục lần cơ mà ! Có quá nhiều cơ hội làm ăn béo bở thế mà họ không biết khai thác , rõ ràng kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa ở Mỹ chết rồi
9.Báo chí
Ý kiến của công chúng Mỹ thật chả ra làm sao !
Đôi khi tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn với sự ngu dốt và khờ khạo của người Mỹ . Chẳng hạn khi họ biết Trung Quốc có đài truyền hình và báo chí, họ đã hỏi tôi một câu ngu dốt như thế này : Hóa ra Trung Quốc cũng có báo chí à ? Nghe mà bực !
Chúng ta có những tờ báo tiếng Trung được Bộ Truyền Thông cho phép ấn hành sau khi đã rà soát một cách cẩn mật đấy chứ . Báo của chúng ta toàn là những bài ca tụng lên mây cả, có đâu như báo Mỹ, công chúng đóng góp phê bình loạn cả lên, thậm chí còn dám “ chưởi ” cả tổng thống nữa cơ đấy!
Báo chí chúng ta đâu có chuyện công khai mấy vụ bê bối của quan chức, bởi nếu cứ tung hê lên thì sau này ai mà muốn làm lãnh đạo nữa chứ !
10. Tâm linh
Người Mỹ có đời sống tinh thần hết sức vô vị nhạt nhẽo.
Tôi chả hiểu tại sao trước mỗi bữa ăn họ lại lẩm bẩm mấy câu thánh nghe hết sức khờ khạo : Cầu Chúa phù hộ nước Mỹ.
Thật là buồn cười quá đi : Nếu Chúa phù hộ nước Mỹ thì làm sao lại để nước Mỹ lạc hậu, sơ khai, đơn giản đến thế này ? Cầu Chúa có ich lợi gì chứ ? Thực tế nhất là bạn nên dành thời gian đó để đi lễ thủ trưởng !
Đó mới đúng là hiện đại chứ lỵ !
11. Lối sống
Người Mỹ chả có khái niệm về thời gian .
Bất luận chuyện lớn chuyện nhỏ, người Mỹ đều ngoan ngoản đứng vào hàng chờ đợi … Còn người Trung Quốc chúng ta – như bạn biết đấy - khôn hơn nhiều !
Bất kể đám đông như thế nào, chúng ta vẫn có kỹ năng chen lấn, điều này giúp tiết kiệm thời gian, và tránh được sự mệt mõi khi đứng chờ ! Nếu ai đó biết đi cổng sau thì kết quả tiết kiệm thời gian còn tuyệt hơn nữa.
Thế mà những người Mỹ lẩm cẩm lại không biết đến những điều hay ho đó cơ chứ !
12. Mua bán
Những cửa hàng ở Mỹ có một phong cách buôn bán hết sức vô lý : bạn có thể trả lại hàng vài tuần sau khi mua về mà thậm chí cũng không cần nêu lý do. Ở ta thì làm gì có chuyện cho đổi hàng mà không hò hét quát tháo nhau ra trò chứ !
13. An toàn
Nước Mỹ không an toàn ! Tôi nói điều này bởi có tới 95 % nhà dân không cần tới lưới chống trộm, và điều kỳ lạ này nữa là : chả biết mấy tên trộm đi đâu hết rồi nhỉ ?
14. Giao thông
Người Mỹ sao mà nhút nhát và yếu đuối quá vậy không biết !
Tôi nói điều này cũng bởi có tới 95 % tài xế không dám vượt đèn đỏ !'
Và mặc dầu 99 % dân Mỹ có xe hơi, vậy mà cách lái xe của họ thật lạ : bao nhiêu là xe cộ lưu thông nhưng không mấy khi nghe tiếng còi xe, phố xá vì thế vắng lặng đến nỗi cứ ngỡ không phải là phố xá nữa, làm sao mà bì được phố xá ồn ào náo nhiệt ở Trung Quốc cơ chứ !
15. Tình cảm
Người Mỹ rất là thiếu cảm xúc .
Có tới 95 % nhân viên không nghĩ tới việc phải làm gì cho tiệc cưới của sếp, họ chẳng bao giờ phải vắt óc tìm ra lý do để chăm sóc sếp của mình. Ở Trung Quốc liệu có ai điên đến mức bỏ qua cơ hội chăm sóc sếp của mình không? Nói cách khác, có ai dám làm điều đó không ? Hãy xem, người Trung Quốc chúng ta có biết bao nhiêu là tình thương mến thương với lãnh đạo !
16. Nhạy bén
Người Mỹ không nhạy bén chút nào !
99% người Mỹ đi học, đi làm , thăng quan tiến chức, mà không hề biết sự cần thiết của “ phong bì ” để có thể mở ra một cánh cửa ..sau ! 
Nguyễn Đại Hoàng chuyển ngữ

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

LÊ HOÀNG VIẾT VỀ TRẤN THÀNH!

Sác lơ Thành
Đôi khi trong cuộc đời, có những phút suy tư pha tuyệt vọng bạn nhìn Hoài Linh, nhìn Thanh Bạch, nhìn Đàm Vĩnh Hưng, và có thể mắt nhắm mắt mở, nhìn Lê Hoàng, bạn thở dài, chép miệng và nghĩ bụng “lấy đâu ra những quái kiệt như thế nữa?”.
Nói như thế là do bạn chưa gặp Trấn Thành. Bảo Trấn Thành là tia chớp trong màn đêm đen kịt thì hơi quá (mặc dù da anh rất trắng). Nhưng gọi là luồng hào quang chói lọi giữa trưa hè thật chả sai tí nào. Tôi chưa biết Thành là con nhà ai, ở đâu, tài sản, dòng dõi và gia thế ra sao. Tôi cũng chả biết chàng đạo đức nhiều hay ít (bởi có lẽ chính đạo đức của bản thân mình tôi còn chưa rõ) nhưng tôi xin thề trước cây cổ thụ thiêng liêng là tương lai Trấn Thành sẽ trở thành một nghệ sĩ vô cùng nổi tiếng.
Mà nổi tiếng hôm nay chắc chắn sẽ đi với giàu có. Tôi cứ tưởng tượng ra cảnh này mà sướng đến tê dại: năm chục năm nữa, khi Lê Hoàng đã già, trở nên nghèo khó, lảo đảo đi bộ tới dinh Trấn Thành để vay tiền. Thành không tiếp, nhưng nhớ tới tình xưa, sai người mang ra mười ký gạo, một cặp bánh chưng, một chai rượu vang Đà Lạt và một bức thư “Hoàng thân, em bận không ra được, nhưng vẫn nhớ điểm 6 anh cho em hồi thi ‘Cặp đôi hoàn hảo’. Biếu anh chút gạo nấu cháo. Về khỏe nghe anh. Bao giờ rảnh anh ghé. Sác lơ Thành - người kế nghiệp Charles Chaplin”. Cứ nghĩ tới lúc được nhận quà và thư như vậy là đủ hạnh phúc cả đời.
Cho đến phút này, Thành rõ ràng là một nghệ sĩ tổng hợp. Về nghệ thuật, anh có giọng hát của Tuấn Hưng, có vẻ hài hước của Hoài Linh, có sự nhanh nhẹn của Thanh Bạch và có độ sâu sắc của Thành Lộc, độ uyển chuyển của Đại Nghĩa, độ nhí nhảnh của Xuân Mai. Về ngoại hình, Thành có nước da trắng như bông bưởi của Minh Hằng, có đôi môi đỏ của Mai Phương Thúy, có cặp chân thon của MiDu, có đôi mắt ướt của Mỹ Tâm, có vẻ xông pha của Công Vinh và có mái tóc đầu đinh của Lưu Đức Hòa.
Nếu hẹn gặp Trấn Thành chỉ mười lăm phút, bạn sẽ phải về nhà, nằm vật ra nghỉ như vừa cuốc đất một ngày. Bởi tiếp xúc với anh rất mệt. Thành cử động liên tục, vừa nhảy như con châu chấu lại vừa bay nhào xuống như con đại bàng, khiến chung quanh cứ sôi lên sùng sục.
Điều vô cùng chắc chắn là Thành thông minh. Anh có khả năng ứng biến trong một phần ngàn giây. Mọi ngôn ngữ, mọi cử chỉ của anh đều tuôn ra một cách tự nhiên, trôi chảy cứ như đã luyện tập kỹ mặc dù Thành chả tập bao giờ.
Điều khủng khiếp nhất là Thành còn quá trẻ. Ở tuổi anh, phần lớn các vĩ nhân còn đang hoang mang với câu hỏi “tồn tại hay nhìn đứa khác tồn tại” thì Thành đã đóng đinh vào xã hội những dấu ấn khó thể phai mờ. Con đường của Thành chắc chắn sẽ như sau:
10 tuổi Trèo me, hái trộm dưa, ăn vụng kẹo.
12 tuổi Trèo vào rạp hát, bẻ trộm hoa nhà hàng xóm.
13 tuổi Cướp heo quay ở chùa.
14 tuổi Xem trộm băng đĩa lậu.
15 tuổi Tự đóng giả Quan Công và Châu Nhuận Phát
16 tuổi Xem cuốn sách đầu tiên. Xem trang cuối trước.
17 tuổi Thi vào trường sân khấu, khiến một số giáo viên bỏ nghề.
17 tuổi rưỡi Ra khỏi trường sân khấu vì đã học xong.   
Đóng vai quần chúng đầu tiên, không có tiền, chỉ có cơm trưa.
18 tuổi Trở thành MC với mức thù lao 50 triệu/sô.
19 tuổi Đậu thủ khoa “Cặp đôi hoàn hảo” dù bị giám khảo Lê Hoàng chèn ép. Lĩnh 200 triệu mang tặng ông thầy bói mù ở đầu hẻm.
20 tuổi Tài tử xinê hạng nhất. Cát sê 1 tỷ đồng 1 tập.
21 tuổi Mua căn biệt thự thứ hai. Căn thứ nhất quên không ở.
21 tuổi rưỡi Mua xe Rolls-Royce để má đi chợ.
22 tuổi Sang Mỹ theo lời cầu cạnh của Thành Long.
22 tuổi rưỡi Về Việt Nam bỏ ra 100 tỷ làm phim “Trấn  Thành và nghệ thuật đương đại”. Mời Brad Pitt thủ vai chính. Tất cả khán giả vào xem đều được tặng 100 đô. Chiếu vào dịp Tết khiến mọi phim khác phải cất trong kho.
23 tuổi Cưới Britney Spears sau khi ly dị Chương Tử Di.
24 tuổi Có tượng toàn thân bằng sáp trong bảo tàng nước Anh - tượng mặc đồ tắm đầu tiên trên thế giới.
25 tuổi Đi tu vì nhận ra danh vọng và tiền bạc là giả dối.  
Viết sách. Ăn chay. Nuôi chim, nuôi mèo.
Tôi có thể lấy đầu ra để đảm bảo con đường của Trấn Thành đi sẽ như vậy, không thể khác.
Điều đáng quý ở Trấn Thành là cho tới phút này, khi chỉ còn cách vinh quang vài tuần, anh cũng chưa mắc bệnh ngôi sao. Chỉ có điều, nếu bạn hẹn gặp chàng lúc 8 giờ, thì từ 5 giờ trở đi, cứ mười lăm phút bạn phải điện thoại nhắc một lần, vì Thành rất hay quên. Phần lớn tiền cát sê hiện nay Thành dùng để thuê người nhắc lịch làm việc cho mình!
Bài: Lê Hoàng

LÀM NHÀ VĂN!

Vậy là bài viết đã được duyệt và đăng trên trang này:
http://www.truyenngan.com.vn/truyen-ngan/truyen-ngan-gia-dinh/2369-bien-lang.html
Vui quá!