Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

TÌNH YÊU CHÂN THẬT! (bài chôm trên face)

Cả ngày nay mưa dầm mưa dề, trời u ám một màu xám xịt. Cửa hàng vắng khách, ngồi buồn tênh.
Có người vén rèm bước vào, lịch sự thu ô lại, đặt gọn bên ngoài cửa. Một cô gái dễ nhìn, gương mặt sáng sủa, thần thái sáng sủa, trang điểm sáng sủa.
Chào khách một câu, không làm phiền, để cô gái tự do ngắm đồ. Cô gái xem đồ một cách cẩn thận, cầm từng thứ một, ngắm nghía, nhẹ nhàng nắn vuốt, rồi lại đặt xuống. Tôi để ý thấy cô gái luôn xem giá trước. Chắc hẳn, cũng không được dư dả cho lắm.
Cuối cùng cô gái cũng chọn được một chiếc đồng hồ đeo tay thời trang khá đẹp, và một chiếc túi nhỏ được làm thủ công rất tinh xảo. Có chút nằm ngoài dự liệu của cô gái, giá của hai món đồ đó đều không phải là rẻ.
"Lấy cả hai thứ này à?" Tôi hỏi với thái độ lạnh lùng.
" Có giảm giá không?" Cô gái hỏi nhỏ, có vẻ hơi ngượng ngùng, mặt ửng đỏ.
"Thời tiết không ra sao, vắng khách, cô đã đến đây rồi, giảm 20% nhé." Làm chủ cửa hàng đã hai năm nay, chuyện như thế này, tôi phản ứng rất dễ dàng.
Cô gái do dự một lát rồi vẫn gật đầu đồng ý, không định mặc cả gì thêm nữa, đưa món đồ cho tôi.
Theo thói quen, tôi định cầm món đồ để bọc thì bị cô gái ngăn lại. Cô gái nói, "Tôi đưa cho anh một ít tiền trước, anh để đồ lại chỗ cũ, lát nữa tôi quay lại lấy có được không?"
Tôi thấy thật là lạ. Cũng có những khách hàng đặt trước một ít tiền. Nhưng tôi không ngờ, tiền đặt cọc mà cô gái đưa lại hơn một nửa giá trị món đồ. Số tiền còn lại không quá một trăm nghìn. Thật là một cô gái kỳ lạ. Nếu đã như vậy sao không lấy luôn cho rồi?
Tuy thấy lạ nhưng tôi cũng không hỏi nhiều, đó là quyền của khách hàng. Cô gái đã trả nhiều tiền vậy, theo thói quen, tôi để riêng món đồ ra, đợi cô gái quay lại lấy.
Cô gái vẫn ngăn tôi, nói giọng nhẹ nhàng, "Để chúng vào chỗ cũ có được không?" Ánh mắt như đang thỉnh cầu.
Tôi cười, gật đầu, cẩn thận để cái túi và chiếc đồng hồ về lại chỗ cũ.
"Cám ơn anh, tôi sẽ quay lại ngay." Ánh mắt cô gái vui hẳn lên, ra ngoài cửa lấy ô, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của tôi.
Đúng là một cô gái kỳ lạ!
Không lâu sau đó, cô gái quay lại, nhưng không phải đi một mình. Đi sau cô là một chàng trai cao gầy, thư sinh. Phong thái của hai người thật tương xứng. Chàng trai cũng có gương mặt sáng sủa, thần thái sáng sủa, khoác một chiếc áo gió màu xanh da trời dễ chịu.
Tôi vừa định đem hai món đồ cô gái vừa đặt cho cô, thì cô gái làm như không nhìn thấy tôi, quay mặt đi, kéo tay chàng trai, nói "Em thích cái túi kia, anh xem, cái màu hồng đó, cái nhiều kim tuyến đó." Vừa nói vừa kéo chàng trai đến chỗ cái túi trước cả tôi.
"Em thích thì mua." Chàng trai bèn giơ tay với cái túi xuống, vừa đưa cho cô gái vừa nói, "Đúng là đẹp thật!"
Cô gái gật đầu, ôm chiếc túi vào lòng, tiếp tục phóng tầm mắt tìm kiếm.
Tôi để im không nói câu nào, để xem rốt cuộc cô gái định làm gì.
Cô gái giả vờ như thật, sờ cái này, ngắm cái kia. Hai phút sau, mới mừng như bắt được vàng khi nhìn thấy chiếc đồng hồ đeo tay đó. Cầm lấy, quay người lại, với tay chàng trai nũng nịu, "Anh nói sinh nhật năm tuổi của em sẽ tặng em 2 món quà phải không?"
Mặt chàng trai hơi biến sắc đỏ, ngập ngừng nói, "Tất nhiên rồi, em thích là được."
Cô gái vui vẻ, cầm 2 món đồ mà chính cô đã chọn từ trước đến chỗ tôi, hỏi tôi, "Anh ơi, hai thứ này bao nhiêu tiền?" Vừa nói vừa quay lưng lại chàng trai nháy mắt ra hiệu với tôi.
Lúc này thì tôi đã hiểu ra tất cả. Như được giải tỏa, tôi nhanh ý trả lời cô gái, "Cô thật biết chọn, hai món đồ này đều là hàng giảm giá đặc biệt đấy." Sau đó tôi nói giá là số tiền còn lại.
Cô gái quay lại nhìn chàng trai.
Mặt chàng trai còn đỏ hơn, "Rẻ thật! Đúng là rẻ thật! Em mua cái khác nữa đi, anh có tiền mà."
"Em thích hai thứ này thôi." Cô ôm lấy quà vào lòng, "Em thích lắm!" Giọng nói dứt khoát hẳn, "Anh mau trả tiền đi!"
Chàng trai rõ ràng đã quen chiều theo ý cô gái, không nói thêm, lúng túng rút ví tiền từ trong túi quần ra. Hình như có khoảng bốn năm trăm nghìn gì đó. Chắc hẳn, chàng trai đã chuẩn bị sẵn tiền để mua quà cho cô gái.
Tôi cười, cầm lấy tờ một trăm nghìn. Lúc trả lại tiền thừa, thuận tay với từ đằng sau một cặp cốc tình yêu, nói "Tất cả những khách hàng sắp sinh nhật, nếu mua quà ở cửa hàng tôi, đều được nhận quà tặng." Tôi đưa cốc vào tay cô gái, "Sinh nhật vui vẻ!"
Cô gái vui sướng ra mặt, cám ơn tôi rối rít. Chàng trai cũng cảm ơn tôi với vẻ mặt biết ơn rất thành khẩn.
Sau đó họ ra về. Cô gái ôm món quà trong lòng, chàng trai vòng tay khoác eo cô gái, một cảm giác an toàn và yên bình.
Mưa không nhỏ chút nào, họ chỉ có một chiếc ô để che mưa, nhưng tôi biết, chẳng ai trong họ bị thấm ướt cả, bởi vì tình yêu của họ thật ấm áp.
Chàng trai yêu cô gái, một tình yêu chiều chuộng khó dùng lời diễn tả. Cô gái yêu chàng trai, luôn âm thầm giữ cho lòng tự trọng của chàng trai. Họ là đôi tình nhân nghèo, nhưng vật chất trong tình yêu của họ, đơn giản chỉ chiếm một phần vô cùng nhỏ bé.

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

CÂU CHUYỆN ĐẦU NĂM!

Thiệt lòng là năm nay tết không vui, dù rằng lương thưởng vẫn đủ, nghỉ tết cũng dài hạn, nhà lại có thêm cháu. Mình vẫn không thấy có gì vui, cảm giác cứ như 1 ngày bình thường. Cận tết, tất bật lo chuyện công việc, mua sắm hai bên nội ngoại. Rút kinh nghiệm từ những năm trước, mình mua quà tùm lum mà không biết các bên nội ngoại có xài hết không nữa, năm nay mình cứ gởi tiền tết cho hai bên nội ngoại tự mua sắm, vậy là gọn. Lịch chi tiền tết dài như sớ táo quân, may là năm nay, ox phụ giúp được chút đỉnh, nên cũng không thấy căng thẳng lắm. Với lại, nghỉ nhiều mà không có chỗ đi chơi, nên cũng tiết kiệm được một ít. Mình không phiền lòng về tiền bạc. Thế mà vẫn không thấy vui.
Em gái sinh con trai đầu lòng, cả nhà đều vui, nhưng mình lại có chút buồn. Nhìn cảnh mẹ lo lắng cho em, mình thấy ganh tỵ quá. Hồi mình có bầu, mình không dám làm phiền mẹ, nhiều khi thèm gì cũng không dám nói, mà có nói, mẹ cũng đâu có mua. Toàn ox tự thân vận động cho mình thôi. Rồi mình đi làm, 8g sáng đến 6g tối, mệt lắm về nhà, có khi còn phải rửa cả đống chén, còn em thì chỉ ở nhà, thèm gì có mẹ mua, sáng mẹ lo sẵn đồ ăn, chiều về mình dọn dẹp, em nhờ cái gì cũng phải làm, từ chối thì mẹ la sao không thương em, nó bầu bì tội nghiệp. Nhiều khi tủi thân phát khóc. Đến nỗi ox cũng phải chép miệng "mẹ không công bằng gì hết". 
Mấy ngày nghỉ tết, em sinh còn trong tháng, 2 chị còn lại không dám đi chơi, cứ ở nhà lau dọn (mẹ vốn kỹ tính, lại có tuổi, nên 2 chị em ráng chiều). Giờ em kế gọi mình là Sen 1, còn nó là Sen 2, nhà có 2 con Sen. 
Vợ chồng lại lục đục vì những chuyện ngoài lề. Biết rằng ox mình chịu nhiều thiệt thòi, kỳ thị vì ba mẹ không thương, nên mình thường hay nói anh ráng nhịn, bởi ba mẹ là không phải mình lựa chọn, dù đúng hay sai, thậm chí là điên hay khùng thì cũng là ba mẹ, mình là con thì ráng nhịn thôi chứ sao giờ. Vậy mà ox không chịu hiểu, anh cứ so sánh "sao ba mẹ anh cũng làm ba mẹ mà đâu có chèn ép con cái, ba mẹ anh đâu có đòi hỏi, đâu có chửi mắng...", mình cũng biết vậy, nên chưa khi nào mình càm ràm hay làm gì cho ba mẹ anh giận. Thế là anh được nước nói hoài, cứ giận dỗi, lắm khi còn có thái độ bực mình ra mặt. Mình thiệt buồn Rồi mùng 4 bị trộm vào nhà, ba lại đổ thừa tại anh không đóng cửa (dù trộm nó cạy cả 2 phòng), thế là như nước tràn ly, anh đùng đùng xách xe bỏ về nhà nội, ở đến hết tết, bỏ mặc mình với con gái ở nhà loay hoay tìm cách chống trộm. Bởi với anh, nhà em là nhà em, chả liên quan gì tui thì tui đi. Để rồi mình tìm đủ lý do để bao biện cho anh vì mình không muốn ba mẹ nói anh là vô trách nhiệm. Cũng như tìm lý do để nói khi bạn bè hỏi ox bà đâu, không chở qua tui chơi ... Thậm chí là với con gái cũng phải tìm lý do, nếu không, con cứ nói ba không thương, ba bỏ con. Những ngày tết trôi qua thật nặng nề, vô vị.
Mình đã có 2 đêm không ngủ được, cứ trằn trọc nghĩ về cuộc hôn nhân này, nên để nó tiếp tục tồn tại hay chấm dứt. Bởi mình thiệt mệt mỏi với việc gồng gánh trách nhiệm cả hai bên. Buồn không dám nói, giận không dám la, mệt mỏi không dám nghỉ. Nhiều áp lực quá, rồi còn nợ nần...
Sắp đến lại mừng thọ má chồng, giỗ bên nhà nội, rồi đám hỏi em chồng, rồi đầy tháng cháu ... trăm thứ phải lo, phải khéo. Mình ghét cúng giỗ, ghét đám tiệc, ghét phải diện cái mặt vui vẻ dù trong lòng không thích. 
Có nhiều việc ở nhà chồng mà mình không thích, cũng không dám bày tỏ quan điểm sợ anh giận, anh tự ái.  Đúng là ba mẹ anh rất tốt, thương con và công bằng, chỉ duy 1 điều mình không thích đó là quá cả nể. Nói thiệt thì ba má không làm ra tiền, con nuôi, điều đó không có gì sai, cái sai là ba má xài tiền không đúng chỗ. Tiệc lớn, tiệc nhỏ không đi cũng chi tiền, không dám từ chối. Tiền đi đám còn nhiều hơn tiền mua sắm cho bản thân. Rồi đám giỗ trả lễ, có khi cả triệu chỉ để mời hàng xóm vì lâu rồi bà con mời hoài, giờ phải mời lại. 
Rồi chuyện hôn nhân của em trai, nói ra ai cũng tưởng em còn nhỏ, sự thật là em đã 34t. Mà chuyện hôn nhân toàn nhờ ba má giải quyết. Dạy vợ không xong, cũng kêu ba, bỏ vợ cũng ba. Mình phận là dâu, không dám có ý kiến, nhưng thấy rất chướng. Bởi em làm chưa ra tiền, con gái còn nhỏ, giờ đèo thêm bà mới, có khá hơn gì đâu. Mình không thích kiểu đàn ông con trai không có chủ kiến như vậy. 
Nhà có anh 5 là khá nhất, anh làm ra nhiều tiền, lo cho ba má nhiều nhất, tiếng nói anh có trọng lượng nhất, nhưng cái cách anh lo rất kỳ, cứ hở là cho tiền, xong nai lưng ra làm trả nợ và đặc biệt là không cho vợ biết. Như anh 4, hai vợ chồng có con, quăng cho nội, rồi anh thì nhậu nhẹt, quậy phá, vậy mà anh 5 cũng cho tiền cất nhà, cất xong cái nhà rồi nai lưng ra trả nợ, trong khi anh 4 với vợ làm chỉ để bỏ túi, không chăm sóc ba má dù nhà chỉ cách 1 con kênh nhỏ!. Rồi 1 đám cháu gái, dân quê mà còn sang hơn thành thị, đi học rồi thôi, chả biết làm gì, thậm chí quét cái nhà cũng không xong, dù cháu đã 15-16 tuổi. Bởi vậy, nhiều khi về thăm má chồng, thấy má vất vả, rất thương, mà cũng rất bực, bởi cái gì cũng "để đó má" trong khi đám con cháu rần rần kế bên chả ai giúp gì. Tết nhất, cả đống người kéo về, mà không ai cầm cái chổi quét dùm má cái nhà. Lần nào về mình cũng dọn, đến nỗi mình thấy được cái sự ngại trong mắt má. Má sợ con dâu về làm nhiều, mai mốt không dám về thăm. Mình lèm bèm thì sợ má buồn. Riết rồi, không biết nói sao nữa!
Nói thiệt, nếu có phải ly dị, điều mình tiếc nhất là không còn làm dâu má nữa, bởi mình thiệt sự thương má lắm.
Ngày rất ngắn và đêm rất dài!

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

TẾT!

 Hai mẹ con chỉ có mỗi hình này!
 Năm nào cũng đỏ chét như vầy!
 3 đứa cháu và 1 bà cô
 Cả nhà ta

 Đúng phong cách tết - đỏ vàng

Trên là hình ảnh của mùng 1 tết & dưới là những ngày kinh hoàng 
 Không có cơm để ăn, phải ăn tạm con này!
Dẫn con gái đi hành xác tại sở thú
Hết tết, người cũng oải te tua!