Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

MƯA ĐÊM!!!

Mưa đêm … sài gòn lại mưa đêm, bóng đèn heo hắt, vàng vọt dưới những hạt mưa. Lâu rồi, không có cái cảm giác trống trải như bây giờ.. chợt thấy mình nhiều hoài niệm.
Mưa ngày xưa, rơi rỉ rả trên mái ngói rêu phong, se se lạnh trong từng cơn gió nhẹ, quyện cùng hương vị của đất, của cỏ, của cây làm tâm hồn thật thư thái.
Mưa ngày xưa, có hơi ấm của bàn tay, của những cái xiết nhẹ nồng nàn hạnh phúc.
Mưa ngày xưa cũng có những đắng cay, những vị mặn chát của nước mắt chia ly …
***
Tôi đã có một chiều lang thang trên phố,
Chợt nhận ra rằng, trong vô định ta không biết về đâu.
Những nẻo đường dường như ngút ngát, không bến bờ và không cả lối đi.
Một chiếc lá vô tình rơi trên tóc, cơn gió nào hờ hững đến bên tôi
Để ký ức bay qua miền dĩ vãng, rồi êm đềm lạc lối giữa hồn ai

Tôi đã thấy bao tình nhân trẻ
Tay trong tay vội vã tránh cơn mưa
Ánh mắt ấy, ngày xưa tôi cũng có
Nụ cười nào như vỡ vụn giữa không gian
Những ký ức đi qua miền tối sáng
Cứ chập chờn như những ánh sao đêm
Đễ lại tôi lạc loài trong nhung nhớ

Những mảnh đời, những hạnh phúc đã trôi xa … 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét